Chiêu tống tiền của cô trò 30 tuổi với thầy 70 tuổi

575 views

“Con đang ốm nặng, anh phải đưa cho em hai trăm triệu không thì em gửi những bức hình mình quan hệ với nhau cho vợ và con anh”…

Đó là nội dung tin nhắn mà con trai ông Quang cung cấp cho nhân viên Thám tử , trong cuộc truy tìm người đàn bà bí hiểm.

Sự thật về “đứa con của chúng mình”

Đã xác định được ngôi nhà người phụ nữ bí hiểm trú ngụ, nhân viên Công ty cùng các con ông Quang cũng nhanh chóng xác minh, người phụ nữ tên là Ngọc, vốn là học sinh được thầy Quang hướng dẫn thực tập trong thời gian Ngọc còn là sinh viên.

lat-tay-vu-tong-tinh-tien-cua-co-tro-30-voi-thay-71-tuoi

Hiện tại, Ngọc đã có chồng và cậu con trai 3 tuổi. Bố mẹ Ngọc đều là người Hà Nội đã về hưu. Cuộc sống hàng ngày của người phụ nữ này chủ yếu là ở nhà nội trợ và kinh doanh nhà nghỉ. Cuộc sống của Ngọc khá giả chứ không hề bần hàn như những lần hóa trang đi gặp ông Quang.
Thông tin về Ngọc đã đủ, nhưng cái khó lúc này với các nhân viên  chính là đứa con trai 3 tuổi mà những lần Ngọc gọi điện yêu cầu ông Quang cung cấp tiền mỗi khi cháu bé đau ốm có đích thực là con ruột của ông Quang với Ngọc hay không.

Trong quá trình tìm hiểu, nhân viên  hết sức ngạc nhiên vì đứa bé (con Ngọc – PV) không hề giống ông Quang. Điều đó khiến Tuấn, nhân viên  trong vai xe ôm cạnh nhà Ngọc hàng ngày vẫn thấy cháu đi về, khẳng định đó không phải con ông Quang. “Cháu giống bố cháu quá, không tài nào lại là con của ông Quang được. Nhiều lần hai bố con đi cùng nhau thì đúng là không thể lẫn vào đâu (người chồng hiện tại của Ngọc). Vậy đứa bé Ngọc nói kia ở đâu?”, Tuấn đặt câu hỏi.

Trong cuộc họp tại Công ty được triệu tập sau đó, Giám đốc Long mở đầu bằng câu khẳng định: “Nhiệm vụ lần này sẽ lớn vì mất nhiều lần về thời gian và độ công phu. Tất cả những người nhận nhiệm vụ đều phải điềm tĩnh, sống nghiêm túc, kỷ luật… nhưng phải hiền hòa và đặc biệt là phải yêu trẻ con”.

Hơn 10 ngày tiếp theo với đủ vai đi xác minh xem cậu con mà Ngọc lâu nay vẫn “gieo” vào tâm trí ông Quang là ai. Thông tin vẻn vẹn anh Long nhận được từ các cộng sự báo về là: thằng bé được mẹ bám sát, khi không có mẹ thì được đưa về bà nội kín cổng cao tường, ngoài ra không còn một cậu bé nào khác.

“Khi đó, anh em đã chắc đó không phải là con ông Quang rồi, nhưng đó cũng chỉ là cách nhận định thuần túy, còn để làm cho con ông Quang và sau này chính ông Quang tin đó không phải là con mình thì phải có chứng minh bằng khoa học cụ thể. Vậy thì phải chứng minh bằng cách nào…?”, anh Long băn khoăn.

Thám tử  không rời bước mỗi lần con trai Ngoc ra khỏi nhà. “Một lần cháu vào Lăng Bác chơi, mình cũng phải bố trí những gia đình có cháu nhỏ đi kèm. Khổ nhất là lần cháu về tận Sầm Sơn (Thanh Hóa), khi đó công ty phải phân công những anh em đã lập gia đình và có con nhỏ đi theo với mục đích tiếp cận gần cháu. Chỉ có thế thì mới có đủ cơ sở chứng minh cháu không phải con ông Quang”, anh Long kể.

Có đầy đủ chứng cứ, nhân viên Thám tử thông báo lại cho các con ông Quang. Mặc dù rất vui mừng nhưng họ lại đặt cho anh Long cùng các cộng sự một thách thức mới: làm cách nào để ông Quang tin rằng mình không hề có con sau 3 năm được Ngọc khẳng định điều đó.

Phương án duy nhất lúc này nhân viên Thám tử  tư vấn cho khách hàng là đánh bài ngửa với Ngọc. “Chính lời Ngọc nói ra và những bằng chứng có được mới có thể thuyết phục được ông Quang”, nhân viên Thám tử và các con ông Quang đi đến thống nhất.

“Đánh bài ngửa”

Nhưng để làm rõ trắng đen lại không hề đơn giản. Làm thế nào để gặp được Ngọc, gặp bằng cách nào và đặc biệt là cuộc gặp này phải có kết quả, tức là Ngọc phải công nhận việc làm sai trái của mình. Hay cứ “mồi” Ngọc ra nhận tiền rồi nhờ sự can thiệp từ Công an? Việc này thì quá dễ nhưng con ông Quang lại không đồng tình, vì muốn mọi việc được giải quyết trong vòng nội bộ.

Một buổi chiều cuối tháng 8, anh Long nhận được cuộc điện thoại từ người con cả của ông Quang cho biết: Hai, ba hôm nay ông Quang có vẻ gì đó rất lo lắng. Khi đó, cả anh Long cùng người con ông Quang nhận định chắc chắn nguyên nhân bắt nguồn từ Ngọc.

Chuẩn bị tâm lý từ trước, anh Long cùng các cộng sự nhất trí: Giờ là lúc phải gặp trực tiếp Ngọc, dùng số máy của ông Quang nhắn tin hẹn gặp. Các phương án anh Long đưa ra khi đó đều có sự thống nhất cao từ các con ông Quang.

Nhiệm vụ được bố trí, con ông Quang chịu trách nhiệm trong việc phải dùng số máy của ông Quang nhắn tin hẹn Ngọc ra nơi nhận số tiền 200 triệu. Việc đã hoàn thành, 3 giờ chiều ngày 28/8/2009, tại một quán cafe trên đường Giảng Võ, Ngọc xuất hiện. Bằng nghiệp vụ của mình, thám tử  đã làm cho Ngọc thừa nhận toàn bộ sự việc.

“Khi chúng tôi ập đến và “bóc mẽ” toàn bộ sự việc, thật bất ngờ là Ngọc đã nhanh chóng thú nhận tất cả. Về số tiền gần 1 năm trời ông Quang cung cấp, Ngọc cho rằng ông Quang đưa một cách tự nguyện chứ không phải Ngọc ép ông đưa. Đứa con của Ngọc cũng không phải là con của ông Quang, Ngọc rất hối hận và muốn xin lỗi ông Quang”, anh Long kể.

“Việc với Ngọc đã xong, giờ làm thế nào cho ông Quang tin? Chỉ còn cách là phải tổ chức cuộc gặp giữa Ngọc và ông Quang cùng các con của ông. Tại đây, Ngọc sẽ nói ra tất cả và những bằng chứng mà chúng tôi có được sẽ thuyết phục được cụ”.

Sau đó, chính ông Quang cho biết, Ngọc vốn là học sinh của ông trong nhiều năm ông còn làm giáo viên của một trường ở Hà Nội. Sau một thời gian Ngọc ra trường, ông Quang cũng về nghỉ hưu. “Một hôm Ngọc gọi điện cho tôi xin đến nhà để mượn giáo trình. Là một người thầy, tôi không thể từ chối lần này qua lần khác. Cứ thế, với lý do muốn tôi hướng dẫn đề tài, Ngọc thường xuyên đến nhà và rồi tôi đã có quan hệ với em. Bẵng đi một thời gian, tôi chỉ biết tin khi em thông báo: Con của chúng ta có với nhau đã ba tuổi, con đang ốm nên em rất cần tiền. Sự việc kéo dài đến khi bị vỡ lở”, ông Quang buồn bã nói.

“Tôi mới nhận được điện thoại của con ông Quang thông báo, bố anh đã hết đau khổ, giờ cuộc sống của cụ hầu như đã quay lại bình thường”, anh Long kết thúc câu chuyện về bản hợp đồng “quản lý, giám sát, giúp đỡ” kéo dài 7 tháng như vậy.

Nguồn báo đất việt