ĐỨA CON CÁCH MẠNG (Phần 5)

39 views

Phần 5: Biệt ly

Tin miền nam hoàn toàn giải phóng ai lấy đều mừng vui, đất nước đã hòa bình thống nhất, bố được về quê sống cuộc đời nhà binh giải ngũ sau chiến trận, trong niềm vui chào đón của gia đình, họ hàng người thân, hạnh phúc của mẹ tôi bao năm chịu đựng sự nhớ nhung thương yêu giờ đã được bù đắp.

dich vu tham tu tphcm_p68Cả nước ăn mừng ngày miền nam hoàn toàn giải phóng nhưng bố thì u uất muộn phiền, bố dường như có lỗi đau vô tận nào đó không nói ra được, ông thường xuyên thức trắng đêm, điếu thuốc lá luôn trên tay, tôi tuy còn ít tuổi nhưng qua quan sát cảm nhận bố đang phải dằn vặt chịu đựng điều gì đó rất khủng khiếp. Mọi sự chịu đựng đều có giới hạn, bố không thể sống mà tự dằn vặt một mình mãi được, ngoài ra còn có sự nghi ngờ của mẹ, ít nhiều thì bố cũng khiến cho mọi người cảm giác lo lắng không yên tâm  về sức khỏe, về một điều gì đó bí ẩn, bất ổn trong bố.

Một ngày kia bố chủ động mời tất cả mọi người tới nhà trong đó có các bác, các chú và nhiều người thân thuộc, bố đã chủ động công khai truyện bố đã có con riêng vào thời điểm đó, việc bố phải chịu đựng sự rằn vặt bấy lâu là thế, nhân lúc có đầy đủ mọi người bố cũng công khai xin lỗi mẹ và tôi về việc đã rồi đó.

May thay mọi người trong gia đình ai đấy đều thương cảm và yêu quý bố nhiều hơn, nhất là mẹ. Mẹ yêu cầu phải tìm ngay đứa em cho tôi, giọt máu của bố tôi, giọt máu của cách mạng, tên của nó được bố tôi tiết lộ cũng thật đáng yêu và ý nghĩa “Hòa Bình”.

Tôi được giao nhiệm vụ chủ động lên kế hoạch tìm kiếm em trai cùng với bố. Tôi và bố bắt chuyến xe khách sớm nhất khởi hành từ bến xe Sơn Tây vào Sài Gòn, trên xe hai bố con đều nặng trĩu ưu tư và lo lắng, chúng tôi gần như không nói chuyện và mỗi người suy nghĩ một hướng khác nhau về Hòa Bình, người em trai là mục tiêu chính của chuyến đi này.

Vào tới miền nam, chúng tôi chọn một nhà nghỉ gần sát với nơi tổ chức của bố hoạt động ngày xưa, lục tìm lại tất cả những gì theo trí nhớ của bố nhưng kết quả không như mong đợi hay nói đúng hơn là chưa có kết quả cụ thể, mọi thứ giờ đây như đống đổ nát hoang tàn sau chiến trận, những người quen trước kia đâu hết giờ thay bằng người xa lạ, tất cả rất mơ hồ, cơ sở và manh mối hoạt động bí mật gần như đã được giải thể hoặc chuyển sang một dạng hoạt động khác mà bố tôi gần như không biết được vì yêu cầu an ninh thời đó phải cắt đứt liên lạc để đảm bảo an toàn cho cá nhân và tổ chức, một vài người bạn hoạt động cùng chiến tuyến với bố đa phần đã bị hy sinh trong chiến trận trước ngày giải phóng, hoặc bị địch phát hiện và thủ tiêu, người còn lại do ảnh hưởng bom đạn đã tàn phế hoặc mất trí nhớ, bố còn sống xót chở về là còn may mắn hơn những đồng đội khác, thông tin tới đây bố lẩm nhẩm gì đó mà tôi không biết nhưng tôi nghe được những câu cuối “mong các anh được siêu thoát và phù hộ cho bố con tồi tìm được Hòa bình”.

7 ngày tìm kiếm đầu tiên không có kết quả, chúng tôi đã gặp nhiều khó khăn.

Các thông tin cũ của bố cung cấp gần như không còn giá trị, địa chỉ nhà cũ nơi Hòa Bình được sinh ra và chăm sóc giờ đây đã được cách mạng quản lý và giao cho một hộ gia đình cán bộ cao cấp ngoài miền bắc vào tiếp quản.

Hết phần 5 – Đón đọc phần 6

“Tên, nhân vật, nội dung truyện đều thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối thông tin trong các sự vụ”!

tham tu top 10

Chia sẻ