| Ống kính Việt Văn và cái nhìn thám tử. |
|
|
|
Mười ngày chu du trên nước Nhật trong một hành trình tất bật quả là một thời gian ngắn ngủi cho sáng tạo nghệ thuật. Ấy vậy mà nhà báo Việt Văn vẫn kịp cho ra đời một triển lãm phóng sự ảnh khá thú vị về con người và cảnh vật xứ sở hoa anh đào mang tên Màu mặt trời tổ chức tại Trung tâm văn hóa Nhật Bản, 27 Quang Trung, Hà Nội từ 17/9 đến 10/10/2008. Đam mê sáng tác trong một đất nước có nhiều đối cực, Việt Văn cũng đã thể hiện rõ hơn tính chất thám tử văn hóa trong ống kính nghệ thuật giàu suy tưởng của mình.
Đam mê. Ảnh: Việt Văn Những khoảnh khắc hối hả và tĩnh lặng 35 bức ảnh khổ lớn tượng trưng cho 35 năm quan hệ ngoại giao Nhật Bản - Việt Nam được dựng trên những khung hình giống như giá đỡ bản nhạc, có thể linh động di chuyển, nhưng dù được đặt ở vị trí nào chúng vẫn được kết nối lại trên nền tảng một ý đồ khám phá những khoảnh khắc chia sẻ với nhau và với thiên nhiên của người Nhật hôm nay. Người xem triển lãm không chỉ được chứng kiến những khoảnh khắc tất bật hối hả của con người Nhật Bản hiện đại mà còn thấy rõ trong các hành vi của họ cái khát vọng tìm kiếm những khoảnh khắc yên tĩnh giữa thiên nhiên rực rỡ. Chỉ một tư thế, một ánh mắt hiện ra trong một khoảnh khắc lướt qua ống kính Việt Văn, những phụ nữ Nhật Bản trong những bức ảnh như những người đang tham dự vào nhịp sống hối hả và sự phân cực đa dạng về lối sống trong xã hội hiện đại. Hướng ống kính vào một người đàn ông luống tuổi đang đẩy nôi đưa cháu đi chơi trên hè phố, nhưng Việt Văn không đưa tới người xem những âu yếm thương yêu muôn thuở của cha con, ông cháu, mà chộp lấy cái khoảnh khắc chìm vào nội tâm của người đàn ông, cái khoảnh khắc ông có vẻ như quên đứa trẻ, ngoảnh đi nơi khác với vẻ suy tư. Đó là cái khoảnh khắc người đàn ông này sống với thế giới riêng của mình. Trong những bức ảnh đẹp chụp về những hàng cây lá đỏ rực rỡ cuối thu, ta cũng thấy một người đàn ông khác tay thì ôm đứa bé, nhưng tay kia đang nâng ống kính hướng lên những vạt lá để rình bắt những khoảnh khắc mê hồn của thiên nhiên, một người đàn ông khác thì đang lom khom giữa thảm lá đỏ rực ngắm qua ống kính máy ảnh như xạ thủ đang ngắm bắn con mồi. Ở đây, Việt Văn không chỉ nhanh nhạy chụp bắt được cái khoảnh khắc bừng nở thăng hoa của thiên nhiên xứ sở hoa anh đào, mà còn chụp bắt được cái khát vọng chia sẻ thiên nhiên, chia sẻ cái đẹp của con người Nhật Bản, cái đam mê săn bắt - đúng hơn là rình bắt - cái hồn vía dịu dàng và đỏng đảnh của thiên nhiên ẩn hiện hàng ngày trong những thảm lá đỏ rực, vàng ươm kia! Tình yêu thiên nhiên, tình yêu cái đẹp thì bao giờ và ở đâu chẳng có, cứ gì ở Nhật. Nhưng cái chất thơ hào phóng rực rỡ trong tàn úa của thiên nhiên Nhật Bản và cái say mê tôn giáo của người bố cõng con rình chụp những vạt lá đỏ rơi mà ống kính Việt Văn ghi lại trong cùng một khuôn hình đã tạo ra tính chất lập thể rất thú vị, giống như gương trong gương. Việt Văn không chỉ đặt những cây lá vàng lá đỏ kia vào một cảnh quan tôn giáo muôn thuở, nơi những tín đồ của cái đẹp, của thiên nhiên đang cầu nguyện và sám hối, mà còn gợi cho người xem những liên tưởng về môi trường thiên nhiên và xã hội trong nước Nhật hiện đại, một đất nước đi đầu về phát triển ở châu Á, nhưng cũng có số người tự tử hàng đầu thế giới. Những bức ảnh của anh vì thế vừa mang tính thời sự vừa có chất luận đề, vừa có những bất ngờ ma mãnh và nhanh nhạy của cái nhìn thám tử, vừa có cái vô tư bí ẩn của đạo sĩ hồn nhiên, ăn may. Thiếu nữ Nhật Bản. Ảnh: Việt Văn Tay máy thám tử với nụ cười và ánh mắt Mỗi triển lãm ảnh của Việt Văn thể hiện một chủ đề xã hội và ý tưởng sáng tạo khác nhau, nhưng những tác phẩm thành công hấp dẫn nhất của anh luôn luôn là những bức ảnh ghi lại những khoảnh khắc sẻ chia, va đập giữa hai thế giới, hai mối bận tâm, hai cách nhìn đời, hai luồng suy nghĩ, hai tư cách của người giương ống kính. Trong các triển lãm Đạo và đời, Tồn tại hay không tồn tại, Hai giờ một ngày tại Hà Nội của Việt Văn ta đã thấy khá rõ đặc điểm này. Một nụ cười của các nhà sư khi tập võ trong một khoảnh khắc giao thoa giữa đời và đạo, một vẻ mặt đam mê nghệ thuật của nhà sư khi đánh đàn ghi ta, những gương mặt hân hoan của các nhà sư khi ngồi bệt xuống đất nghỉ giữa đường, một nụ cười hồn nhiên của anh chàng khách du lịch người nước ngoài trong khoảnh khắc bị con chó cắn vào gấu quần lôi đi... Đến triển lãm Màu mặt trời lần này, ta lại bắt gặp một nụ cười của các cô gái Nhật khi đứng bên nhau cho khách du lịch chụp ảnh, một ánh mắt đầy ẩn ý của cô gái Nhật mặc thời trang nhìn xéo sang các cô gái mặc trang phục kimono truyền thống - những nụ cười, những ánh mắt trong ảnh Việt Văn có thể coi là khoảnh khắc va chạm giữa đời và đạo, giữa cái thiêng liêng và cái thế tục, giữa cái đẹp và cái hàng ngày nhàm chán, cô đơn. Trong những ánh mắt và nụ cười ấy chứa chất bao nhiêu nghịch lý, bao nhiêu năng lượng văn hóa, bao nhiều cảm xúc miên man u uẩn giữa đạo và đời – những cảm xúc tinh tế ẩn kín trong chiều sâu những thân phận, những kiếp người chợt ló rạng qua ốnh kính ranh mãnh, nhanh nhạy của thám tử văn hóa Việt Văn. Đặt ống kính trong khoảng giữa Đạo và Đời, giữa cây cỏ và đô thị, giữa súc vật và con người, giữa nghệ sĩ và nhà báo để chộp lấy khoảnh khắc giao hòa, sẻ chia giữa hai thế giới, hai điểm nhìn, hai mối quan tâm vẫn thường xuyên cách biệt, Việt Văn đã nhuốm màu thiền cho những bức ảnh phóng sự năng động, tự nhiên, không bày đặt của mình. Cái tâm thức thiền bừng ngộ được biết đến từ khi Phật Diếp Ca trả lời câu hỏi của Phật tổ Như lai bằng cái lặng im của một nhành hoa nâng lên trên tay đã khai mở cho nghệ thuật phương Đông từ bao đời, hầu như những tác phẩm sáng tạo với tâm thức Thiền đều xa lạ với tính chất hình sự. Thế nhưng, khi nhà báo Việt Văn chụp ảnh bằng cái nhìn nhạy cảm với khí vị thiền, anh đã tung ra những bức ảnh phóng sự đầy tính bằng chứng ghi lại những khoảnh khắc con người hiển hiện ra rất rõ ràng cả trong thái độ và trong hành vi, dù đó là thái độ ráo riết hay khoan dung, nhất quán hay chập chờn, lơ đãng lay tập trung tâm trí... tất thảy đều là sự bộc lộ hồn nhiên và chân thực đến cốt lõi trong khoảnh khắc. Có thể nói, Việt Văn đã pha chất thám tử vào ống kính nghệ thuật của mình. Phong cách độc đáo đó của Việt Văn đã được phát huy một cách thoải mái, tự nhiên khi anh có cơ duyên chĩa ống kính vào con người và cỏ cây nước Nhật, xứ sở giao hòa giữa các đối cực, vũ trụ mênh mông thu nhỏ trong những vườn đá, những cây cảnh xinh xinh, các đô vật khổng lồ bên cạnh những đồ mini và những căn nhà nhỏ thấp, các võ sĩ samurai quyết liệt sẵn sàng rút kiếm ra mổ bụng để bảo toàn danh dự vẫn đang sống cùng chú mèo máy Doremon, biểu tượng của hòa nhập mang thông điệp chia sẻ về văn hóa đi khắp mọi nơi... Đỗ Minh Tuấn
Trích từ _ Sức khỏe & Đời sống
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|





