Dịch vụ "thám tử" của Vinaphone: Phải có văn bản đồng ý của người bị theo dõi. In Email
 
Nhiều chuyên gia pháp luật cho rằng nhà mạng phải xin ý kiến người bị theo dõi bằng văn bản với những cam kết rõ ràng về thời gian, mục đích sử dụng thông tin.

Bài “Kẻ khóc, người cười với dịch vụ “thám tử” của Vinaphone”(báo Pháp Luật TP.HCMngày 27-8) nhận được nhiều ý kiến phản hồi khác nhau từ bạn đọc.
 
 

Nếu nhiều luật sư lo ngại về tính pháp lý của dịch vụ thì nhiều khách hàng lại ủng hộ dịch vụ mới mẻ này.

Xấu, tốt tùy mục đích sử dụng

Theo tôi, dịch vụ “thám tử” của VinaPhone là một dịch vụ hay, giúp ích được cho nhiều người. Còn nó trở nên tốt hay xấu là do người sử dụng. Như ở trường hợp của gia đình tôi, do đặc thù công việc nên chồng tôi hay về khuya. Nếu có dịch vụ này để tôi có điều kiện xác định được chồng mình đang ở đâu để có được sự yên tâm, không phải lo lắng vu vơ thì tại sao tôi không sử dụng. Khi phí không cao, cớ gì lại không nhắn tin để biết được con mình đang ở địa chỉ nào, rồi từ đó suy ra con đang làm gì để khi cần có thể bảo vệ được con.

Tất nhiên, tôi chỉ sử dụng dịch vụ này khi được chồng chấp thuận. Còn đối với các con tôi, nếu chúng chưa đến tuổi có thể tự lo liệu cho chính mình thì tôi sẽ tự quyết định việc sử dụng dịch vụ để mang lại lợi ích cho chúng.

MINH PHƯƠNG (Quận 6, TP.HCM)

Chồng tôi làm tài xế nên hay đi nhiều nơi. Lúc bận bịu thì không sao nhưng những lúc ít việc, tôi hay lo nghĩ đến các khả năng xấu có thể xảy ra từ việc đường hẹp, xe đông, nhiều người chạy ẩu tả…

Nếu trước đây không biết đến dịch vụ “thám tử” của VinaPhone thì giờ có thể tôi sẽ đăng ký ngay. Bởi lẽ tôi sẽ dễ dàng biết được chồng mình đang ở đâu, xa hay gần… và nếu thấy cần thì tôi sẽ nhắn tin hay gọi điện thoại cho anh ấy để hỏi thăm tình hình công việc. Tự đối chiếu với nhu cầu của bản thân tại thời điểm này, tôi không thấy băn khoăn gì về dịch vụ trên cả.

LE THU THAO (lethuthao…@yahoo.com.vn)

Chỉ nên áp dụng trong phạm vi hẹp

Nhà mạng nói chỉ cung cấp thông tin khi người bị theo dõi đồng ý. Điều đó có nghĩa là người bị theo dõi có quyền từ chối và quyết định mình có cho người khác theo dõi hay không. Nói thế nhưng trong nhiều trường hợp thì người bị theo dõi khó lòng từ chối. Bao nhiêu nhân viên dám từ chối khi sếp yêu cầu? Các ông chồng làm sao dám phản ứng khi vợ tỉ tê là rất quan tâm đến “một nửa” của mình?... Rồi với việc nhắn tin sử dụng dịch vụ, nhà mạng dựa vào đâu để xác định số thuê bao có nhu cầu theo dõi có quan hệ gia đình hay công việc với số thuê bao được yêu cầu theo dõi? Biết đâu do có mâu thuẫn gay gắt mà người này muốn biết hành tung của người kia để thuê giang hồ đánh dằn mặt hay thủ tiêu?

Xem ra nếu sử dụng dịch vụ trên vì mục đích an ninh, phòng chống tội phạm thì sẽ khả thi hơn là đem ra sử dụng đại trà. Nhà cung cấp dịch vụ cần tính toán kỹ để lường hết mọi ngõ ngách của vấn đề. Nếu không, tôi e rằng sẽ xuất hiện nhiều mâu thuẫn, kiện cáo, phiền hà từ dịch vụ này.

NGUYỄN NGỌC THIÊN (Nhân viên Công ty Xe khách TP.HCM)

Những lý do mà nhà mạng và người sử dụng đưa ra để giải thích về mục đích sử dụng dịch vụ Family Care không thuyết phục được tôi. Đã là vợ chồng, người làm cùng cơ quan mà sao không tin tưởng để rồi phải tính chuyện nắm hành tung của nhau? Khi cần nắm thông tin, chỉ cần một, hai cuộc điện thoại là xong việc, cần gì phải đăng ký dịch vụ theo dõi từ xa? Đối với con trẻ, tiếng là chúng đồng ý nhưng kỳ thực là cha mẹ đang có sự áp đặt để chúng trở thành đối tượng bị kềm kẹp. Vậy có nên không?

E rằng có phần chủ quan khi tôi cho rằng người muốn sử dụng dịch vụ này có vấn đề về tâm lý. Nhưng rõ ràng nhà mạng không nên triển khai rộng rãi dịch vụ này vì nó sẽ gây ra nhiều xáo trộn do đời tư của nhiều cá nhân bị xâm hại.

LY LY (nguyenluuly…@gmail.com)

Luật sư TÔ NGỌC MINH TUẤN (Đoàn Luật sư TP.HCM):

Coi chừng nhà mạng lạm quyền

Đối với dịch vụ “thám tử” của VinaPhone (chủ thuê bao này có thể nhắn tin đến tổng đài để được cung cấp địa chỉ của chủ thuê bao khác), việc trả lời bằng cách nhắn tin của chủ thuê bao bị theo dõi không thể là căn cứ pháp lý để xác lập giao dịch. Các chủ thuê bao không phải lúc nào cũng kè kè bên mình chiếc điện thoại nên sẽ có tình huống người nọ lấy điện thoại của người kia để nhắn tin đồng ý. Do vậy, muốn đâu đó rõ ràng, nhà mạng phải có văn bản xác định rõ sự việc với người bị theo dõi: Phạm vi theo dõi, thời gian, mục đích theo dõi. Khi đó, đối tượng bị theo dõi sẽ cân nhắc các mặt lợi hại để đồng ý hay không đồng ý.

Một yếu tố không thể bỏ qua: Nếu dịch vụ này dẫn đến những hậu quả không hay thì nhà mạng có phải chịu trách nhiệm? Ví dụ khi biết rõ chồng đang ở với tình địch, người vợ đến đánh ghen và gây ra thương tích. Trong trường hợp này, nhà mạng có phải bồi thường thiệt hại đã xảy ra? Lưu ý vậy để thấy có khả năng VinaPhone đã vượt quá quyền hạn của mình để rồi xâm phạm đời tư của khách hàng.

Luật sư LÂM TRÍ QUANG (Đoàn Luật sư TP.HCM):

Lợi nhỏ, hại lớn

Có thể nhờ dịch vụ này mà cha mẹ quản lý được sinh hoạt của con, người chủ quản lý được lao động của nhân viên. Nhưng theo tôi, đó chỉ là những lợi ích rất nhỏ, trong khi đó thiệt hại lại rất lớn.

Dù các đối tượng có đồng ý bị theo dõi thì vẫn là sự đồng ý trong tình trạng bị áp đặt. Bởi bất kỳ ai (ngay cả đối với con trẻ) cũng đều muốn có những khoảnh khắc riêng tư và sẽ luôn có cảm giác khó chịu khi bị theo dõi thường xuyên. Xét thêm về lý, nếu số báo trước có dẫn chiếu khoản 2 Điều 38 Bộ luật Dân sự thì trong số báo này, tôi xin được dẫn chiếu thêm khoản 3 Điều 38 của bộ luật để lưu ý về quyền bí mật đời tư. Đó là “thư tín, điện thoại, điện tín, các hình thức thông tin điện thoại khác của cá nhân phải được bảo đảm an toàn và bí mật”. Nếu sa đà vào dịch vụ “thám tử” của VinaPhone, coi chừng cả người theo dõi và nhà mạng đang cùng nhau xâm phạm bí mật đời tư.

Ngoài ra, việc có thể gây ảnh hưởng xấu đến hạnh phúc gia đình, dịch vụ trên cũng có thể bị kẻ xấu lợi dụng gây mất an ninh trật tự.
 
Trích từ _ Phapluat