tham tu tu
Home / DƯỚI VÀNH MŨ THÁM TỬ / Kì án: Đấu trí…(Phần 10)

Kì án: Đấu trí…(Phần 10)

Huy nhảy vào trong buồng lái, khởi động xe, lập tức nhấn ga, anh nhìn thấy ở xa xa tòa nhà đang bốc cháy hừng hực. Trong đáy lòng đột nhiên cảm thấy nhói đau khiến anh ra sức cắn chặt môi, vài giây sau, anh dằn lòng mình tự nhủ phải cứng rắn lên…

Con bé tựa hồ đã mất đi khả năng hiểu được tiếng nói, nhưng vẫn còn một số từ ngữ khiến cho nó có cảm giác quen thuộc. Ánh mắt của nó dần dần linh hoạt lên, khuôn mặt dơ bẩn cũng từ từ ló ra phía sau đùi Đinh Thụ Thành.

Nhưng mà biểu cảm trên khuôn mặt Huy lập tức cứng đờ! Anh thấy trong đôi mắt sáng ngời của con bé hai quầng lửa bay tới!

Huy vội vàng xoay người lại, vừa vặn nhìn thấy một cái chai bốc cháy bay đập vào vách tường nơi ngưỡng cửa, ầm một tiếng, vỡ vụn, ngọn lửa lớn bùng cháy lên trong phòng. Huy không kịp nghĩ nhiều, liền nhảy mấy bước tới ngưỡng cửa, vừa mới chạy ra tới hành lang, liền thấy đón tiếp cậu là một cái chai bốc cháy lao tới.

Huy nhìn theo hướng cái chai bay tới, thấy một bóng người như ẩn như hiện. Huy lớn tiếng quát hỏi: “Ai?” đối phương không trả lời, mà lại xoay người chạy xuống lầu. Đồng thời, tiếng thủy tinh vỡ không ngừng vang lên ở tầng một, mỗi một tiếng nổ vang lên lập tức kèm theo một đám lửa bùng cháy.

ki 10

Huy hơi hoảng hốt, vội chạy trở lại gian phòng lúc nãy, nắm tay con bé, con bé lại giãy dụa thoát ra, liều mạng núp ở phía sau Đinh Thụ Thành. Huy nhìn khuôn mặt Đinh Thụ Thành dày đặc vết thương, hơi thở yếu ớt cắn chặt răng, xoay người vác cậu ta lên vai.

Người anh em, tôi mang cậu về.

Trong hành lang lửa đã cháy hừng hực, vừa mới đi được vài bước, Huy liền cảm thấy hơi nóng ập tới. Cho dù hai bên hành lang trong phòng thuê có thể có người mai phục, Huy cũng bất chấp.

Vừa mới đặt chân lên cầu thang, Huy liền thấy loang loáng mấy bóng người tại cửa sắt ra vào. Trước tình thế cấp bách, Huy hét lên một tiếng: “Đừng chạy”, sau khi đối phương nghe thấy, đồng loạt chạy ra cửa sắt, lập tức cửa sắt bị đóng chặt.

Huy vừa vác Đinh Thụ Thành trên vai vừa kéo con bé chạy đến trước cửa, giơ tay đẩy mạnh vài cái, cửa sắt không nhúc nhích chút nào. Huy biết đối phương định hãm chết mình trong tòa nhà này, trong lòng hoảng loạn. Xem ra cửa này không thể phá. Huy lấy điện thoại di động ra, lại phát hiện điện thoại không một vạch sóng, ngay cả việc gọi ra ngoài cũng không được.

Huy hồi hộp nhìn quanh bốn phía trong làn khói dày đặc, sau khi phân biệt rõ phương hướng, anh khiêng Đinh Thụ Thành lên, con bé trước sau vẫn ra sức túm lấy góc áo Đinh thụ Thành, lảo đảo hướng phía sau nhà bếp chạy tới.

Nơi đó là chỗ duy nhất có khả năng tìm được lối ra, Huy vừa thở hồng hộc chạy tới, vừa thầm cầu nguyện cho cánh cửa sắt mà mình cạy phá không bị đám người kia phát hiện.

Trong tòa nhà khói bụi càng ngày càng dày đặc, Huy dần dần cảm thấy hô hấp khó khăn, Đinh Thụ Thành giống như nặng cả tấn. Cuối cùng khi Huy chạm được tới cái tay nắm cửa nóng bỏng kia, cơ hồ muốn cất tiếng reo.

Huy dùng sức kéo cánh cửa kia ra, bổ nhào vào phía trước cửa sắt, lôi mạnh một cái, lại cảm cảm giác cả người lạnh toát, nó cũng đã bị khóa chết rồi. Huy rốt cục chống đỡ không nổi, ngồi phịch xuống mặt đất.

Xong rồi!

Khói đặc không ngừng từ ngoài cửa tràn vào trong nhà bếp, Huy nhìn Đinh Thụ Thành nằm trên mặt đất, ánh mắt càng lúc càng mơ hồ, Trong lòng lại cảm thấy bình an.

Hi vọng cuối cùng chính là ở cánh cửa sổ đó, Huy miễn cưỡng sắp xếp lại suy nghĩ, nếu như phá vỡ một cánh cửa sổ, thì không khí trong lành bên ngoài lập tức có thể tràn vào, có lẽ có thể chống đỡ đến lúc nhân viên cứu hộ đến. Nhưng mà, trong tòa nhà khói đặc cuồn cuộn thế này, từ nhà bếp phía sau đi đến phía trước cửa sổ, là một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn.

Huy dùng hết sức bình sinh mới đem được Đinh Thụ Thành đặt lên trên bờ vai, con bé vẫn túm lấy góc áo của Đinh Thụ Thành như trước, ngoan ngoãn theo sát phía sau Huy.

Một cái cửa sổ đã bị mở ra!

Không kịp nghĩ nhiều, Huy ôm Đinh Thụ Thành lên, vừa lăn vừa bò chạy về phía đó. Cái hàng rào bảo vệ lắp đặt trong cánh cửa sổ đó đã bị làm cho méo mó, trên hàng rào bảo vệ có một cái móc sắt, bên trên còn buột một sợi dây thừng đã bị đứt. Huy ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa vặn nhìn thấy một chiếc đèn hậu xe lóe lên quẹo vào góc đường. Huy không còn lòng dạ nào để suy nghĩ, anh nhìn thấy hàng rào bảo vệ đã bị biến dạng, nó đã bị kéo rách ra một khe hẹp, hẵn là một người có thể lách qua, cậu duỗi tay hướng con bé, ra hiệu cho nó mau mau chui ra. Con bé không nói gì, ra sức lắc đầu, túm chặt góc áo Đinh Thụ Thành. Huy bất chấp tất cả, lập tức kéo tay con bé ra, ôm nó lên đẩy nó qua khe hở trên hàng rào bảo vệ ra ngoài. Con bé vừa rơi xuống đất liền vội muốn nhảy lên, muốn bò trở lại. Huy mất kiên nhẫn, lấy tay ra hiệu cho nó im miệng rồi đẩy nó xuống. Có lẽ là biểu cảm dữ tợn trên mặt Huy đã làm con bé sợ, liền ngoan ngoãn nghe theo.

Huy duỗi tay ôm lấy  Đinh Thụ Thành, nhưng cậu đã sức cùng lực kiệt, thử vài lần, đều không làm sao đem Đinh Thụ Thành lên được trên cửa sổ. Huy ngẫm nghĩ, rồi nhảy lên trên cửa sổ trước, sau khi chui qua cái hàng rào bảo vệ, duỗi tay lôi Đinh Thụ Thành lên, cố gắng kéo anh ta từ trong hàng rào bảo vệ ra. Cái khe hở kia đối với Huy mà nói, muốn chui qua đã cực kỳ khó khăn rồi, đối với một người đang trọng thương bất tĩnh như Đinh Thụ Thành lại càng không thể. Huy tổn hao toàn bộ sức lực, cũng chỉ lôi được một nửa cơ thể Đinh Thụ Thành ra bên ngoài cửa sổ mà thôi.

Mắt thấy lửa đã cháy tới góc tường, quần Đinh Thụ Thành cũng đã bắt đầu bốc khói, Huy vạn phần nôn nóng, lại không có cách nào làm cậu ta chuyển động mảy may. Đột nhiên, bên tai Huy truyền tới một tiếng “vèo”, ngay sau đó, viên gạch trên đỉnh đầu bị bắn tan nát.

Bị phát hiện!

Mấy ánh đèn pin luân phiên chiếu tới, rất nhanh liền vậy chặt Huy lại. Lập tức, hàng loạt đạn liên tục bắn vào bức tường bên cạnh “chéo chéo”. Huy vội vàng, điên cuồng ra sức lôi cánh tay Đinh Thụ Thành, người Đinh Thụ Thành ở trên hàng rào bảo vệ càng kéo càng vướng chặt. Lúc Huy định tiếp tục dùng sức, thì dưới chân bị trượt một cái, từ trên cửa sổ ngã ngửa ra phía sau. Trong tình thế cấp bách, tay Huy giơ ra phía trước, lại vô tình túm chặt thanh sắt trong tay Đinh Thụ Thành…

Thanh sắt mà Đinh Thụ Thành kiên quyết nắm chặt trong tay, như có kỳ tích Huy lại lấy nó ra được.

Huy không kịp nghĩ nhiều, nâng tay hướng về phía ánh đèn pin đang chiếu tới đập liên tiếp hai phát. Hỏa lực đối phương lập tức yếu bớt, Huy thừa cơ quay trở lại phía trước cửa sổ, cố gắng lôi Đinh Thụ Thành ra. Đúng lúc này tiếng súng của đối phương lại vang lên lần nữa. Huy ấn đầu cô bé xuống, gần như nằm sát trên mặt đất, cảm giác đạn đang bay vèo vèo qua đỉnh đầu.

Không có biện pháp, chỉ có thể buông tha thôi, nếu không chính mình cùng cô bé này đều sẽ chết ở đây mất. Huy ngẩng đầu lên nhìn Đinh Thụ Thành, nó vẫn như cũ bị vướng trên hàng rào bảo vệ, đã bắt đầu bốc cháy. Hết cách Huy lôi Thụ Thành dấu vào một góc khuất, anh quyết định giải cứu bé gái trước.

Huy cắn chặt răng, đột nhiên đứng thẳng dậy, lôi cô bé lên xoay người bỏ chạy. Vừa mới chạy ra được hơn mười mét, hỏa lực của đối phương dày đặc liền khiến cho anh không thể không nằm xuống lần nữa.

Huy kéo con bé lại, thấp giọng nói: “Chút nữa dù anh sống hay chết, em lập tức chạy ra ngoài, chạy càng nhanh càng tốt, nơi nào có ánh đèn thì chạy tới đó, bất luận xảy ra chuyện gì, đều không được dừng lại, hiểu không?”

Con bé không gật đầu, cũng không lắc đầu, chỉ ngơ ngẩn nhìn Huy.

Không có thời gian dặn dò lần thứ hai, Huy vỗ vỗ đầu con bé, sau đó, anh hít một hơi thật sâu, lúc đang định đứng dậy xông tới, bỗng một trang dài tiếng còi xe cảnh sát ở một nơi không xa đột nhiên vang lên sắc lạnh.

Tiếng còi kia trong thời khắc này rơi vào lỗ tai Huy giống như là một mũi thuốc trợ tim.

Đồng đội đã tới cứu viện!

Tiếng còi cảnh sát hiển nhiên cũng khiến cho đối phương kinh hãi, bọn chúng ngừng bao vây, nhanh chóng chạy tứ tán. Huy thừa cơ lôi con bé lên hướng nơi có tiếng còi cảnh sát mà chạy tới, vừa chạy vừa hô hoán báo hiệu. Nhưng lạ là không  thấy cảnh sát chạy tới trợ giúp. Huy đang nghi ngờ, lại nhìn thấy chiếc xe Jeep của mình đỗ ở phía trước, đèn báo hiệu lóe lên, mà tiếng còi cảnh sát chính là phát ra ở đây.

Vậy là căn bản, không hề có quân cứu viện.

Huy bước chân chậm lại, sau khi xác nhận chung quanh không gì khác thường, mới mở cửa xe đẩy con bé lên.

Đồng thời, cậu cũng chú ý đến phía sau chiếc xe của mình còn buộc một nửa đoạn dây thừng. Huy sửng sốt cầm đoạn dây thừng kia lên, lại lấy điện thoại di động ra, trên màn hình vạch sóng đã đầy. Ngón tay của anh dừng lại trên phím số “1″ ngập ngừng vài giây, cuối cùng khép điện thoại di động lại.

Anh không thể báo cảnh sát, anh nhanh chân quay lại bế Đinh Thụ Thành ra xe, anh thậm chí không thể đem mọi chuyện xảy ra nói cho bất kỳ người nào biết. Hiển nhiên, hiện tại không chỉ có một người biết hành động đêm nay của Huy. Chắc chắn không phải lão quỹ đến giải cứu Huy, vậy thì người cứu Huy là ai? Làm sao biết chuyện Huy đến tòa nhà này, Và có liên quan gì đến vụ án. Tình tiết vụ án vốn đã hết sức phức tạp, bây giờ lại càng nan giải hơn.

Huy nhảy vào trong buồng lái, khởi động xe, lập tức nhấn ga, anh nhìn thấy ở xa xa tòa nhà đang bốc cháy hừng hực. Trong đáy lòng đột nhiên cảm thấy nhói đau khiến anh ra sức cắn chặt môi, vài giây sau, anh dằn lòng mình tự nhủ phải cứng rắn lên.

Chiếc xe dần nhanh chóng biến mất ở trong màn đêm./.

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
Kì án: Đấu trí…(Phần 10), 10.0 out of 10 based on 1 rating
 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>