tham tu tu
Home / DƯỚI VÀNH MŨ THÁM TỬ / Kì án: Đấu Trí…(phần 11)

Kì án: Đấu Trí…(phần 11)

Từ quán Hương Thủy, Huy chạy thẳng đến nhà một vị bác sĩ mình quen, gởi Đinh Thụ Thành ở đó, để tránh nguy hiểm cho Thành, Huy giữ bí mật tuyệt đối chuyện này. Khi nghe bác sĩ nói Đinh Thụ Thành tạm thời không nguy hiểm đến tình mạng, Huy mừng rỡ gởi Thành rồi vội lái xe chở cô bé đến bệnh viện…

Ngồi trong hành lang bệnh viện, Huy nhanh nhẹn mở xem tờ báo tin nhanh buổi sáng. Trong trang tin tức xã hội có nhắc tới việc quán “Hương Thủy” bị “cháy”, chỉ vẻn vẹn hơn một trăm chữ. Việc này Huy đã dự tính trước, anh không chỉ một lần đã được tiếp xúc với thế lực đáng sợ của đối phương. Bên kia hành lang bỗng nhiên truyền tới tiếng bước chân dồn dập, Huy hướng phía có tiếng động nhìn lại, thấy Bình đang vội vàng đi về phía mình. Huy vừa định đứng lên, lại bị Bình ấn ngồi lại xuống ghế dài: “Cô bé kia là ai vậy?” Bình thái độ rất gay gắt: Cậu mang nó từ đâu tới đây?”.

“Sao vậy?” Thám tử Huy nheo mắt lại: “Kết quả kiểm tra sức khỏe thế nào?”.

“Thiếu dinh dưỡng nghiêm trọng, phần mềm bị bầm tím nhiều chỗ, nhưng….đây cũng chưa tính là nghiêm trọng.” Bình mở mấy tờ giấy trong tay ra: “Cậu hãy xem cái này đi!” Huy chỉ xem lướt qua, cơ thịt trên mặt liền nổi lên, mấy tờ giấy kia bị Huy vo lại thành một cục.

tham tu sai gon
Chú thích ảnh: Qủa Na một đặc sản ở Lạng Sơn đã giúp thám tử Huy nắm được manh mối đầu tiên của vụ án.

“Màng trinh bị rách, khoang chậu viêm cấp tính, bên ngoài cơ quan sinh dục cũng bị viêm nhiễm….rốt cục là đã xảy ra chuyện gì?” Bình ánh mắt sáng rực: “Nó nhiều nhất cũng chưa đến 14 tuổi!”.

Anh đừng hỏi, Huy thấp giọng nói: “Cũng đừng cho người khác biết”. Bình nhìn Huy lồng ngực ra sức nhấp nhô, hai mắt cũng dần dần tràn đầy nước mắt. Huy biết anh ta nhìn tình cảnh của cô bé lại nhớ đến bé Na.
“Không cần báo cảnh sát sao?”. “Không cần”. Huy lắc đầu: “Giúp tôi cấp cho cô bé
Này một ít thuốc.”

Bình gật gật đầu: “Tổn thương trên thân thể là thứ yếu, hiện tại con bé chắc chắn đã bị tổn thương nghiêm trọng về tâm lý”. “Tôi biết”, Huy thở dài: “Cảm ơn anh”.

Bình lau nước mắt, đứng dậy đi đến quầy thuốc, vừa mới đi được mấy bước lại xoay người lại: “Huy à, bất luận là ai làm hại cô bé này. Tuyệt đối, tuyệt đối không được tha cho bọn chúng!”.

Sau khi từ bệnh viện trở Huy đến thẳng Trung tâm Thám tử tư Sài Gòn (T&T) tiến hành kiểm tra hồ sơ những người mất tích. Từ hôm qua tới bây giờ, cô bé kia vẫn trước sau không nói một lời, thứ duy nhất có thể thu hút nó chỉ là thức ăn. Mỗi lần mang thức ăn tới bên cạnh nó, nó sẽ lập tức tỉnh lại từ trong cơn mơ màng giống như kỳ tích, sau khi ngấu nga ngấu nghiến, lại bò lên giường chìm vào giấc ngủ. Trừ chuyện này ra, nó chẳng hề nói với Huy câu nào, thậm chí cũng chưa từng trao đổi ánh mắt với anh ta. Huy không thể nào xác định được thân phận của nó, chỉ có thể hi vọng vào hồ sơ đăng ký người mất tích mà thôi. Nhưng tìm hết hồ sơ báo cáo tin tức người mất tích toàn tỉnh trong vòng 3 tháng gần đây, cũng không phát hiện tin tức nào có khả năng làm sáng tỏ thân phận cô bé kia, Huy trong lòng nặng trĩu tâm sự đi ra khỏi phòng hồ sơ.

Chạng vạng, Huy lái xe về nhà, trên đường, anh không ngừng xoay kính chiếu hậu quan sát phía sau, cho đến khi chắc chắn không có người nào bám theo, mới cho xe dừng lại trước một khu nhà. Anh từ cửa phía Nam tiến vào, theo con đường ngoằn ngoèo ở giữa các tòa nhà dày đặc tiến lên, cuối cùng đi ra khỏi khu nhà từ cửa Tây.
Sau khi xuyên qua hai con đường, Huy dừng trước một căn nhà kiểu cũ, nhìn hai bên xung quanh một lúc, lấy chìa khóa ra mở khóa tiến vào nhà.

Căn nhà này chỉ có một phòng ngủ một phòng khách. Một năm trước, gia đình dì Huy đi định cư nước ngoài, cha mẹ Huy đã mua lại nó, định sau này sẽ cho Huy cưới vợ. Huy căn bản không quan tâm đến việc này, không ngờ, bây giờ căn nhà nhỏ này lại có ích. Trong phòng im ắng, Huy bật đèn lên, trên bàn ăn là một mớ hỗn độn. Cô bé vẫn ngủ say như cũ trong phòng ngủ, dường như không biết Huy đã về. Lúc anh định thò tay đắp chăn cho nó, thân thể cô bé đột nhiên cuộn tròn lại. Huy rút tay về, yên lặng đứng một hồi, thấp giọng nói: “Một lát em nhớ dậy dùng cơm nha.” Nói xong, liền đứng dậy đi vào nhà bếp.

Không thể nghi ngờ, cô bé bây giờ trở thành gánh nặng trầm trọng của Huy, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác, thân phận của cô bé mờ mịt, cũng không thể tìm được người giám hộ của nó. Nếu đem việc này báo với công an, một là bản thân không thể giải thích vì sao tối hôm đó lại xuất hiện ở quán “Hương Thủy”, làm không tốt lại có thể ảnh hưởng đến quá trình điều tra về sau; quan trọng hơn nữa là, một khi cô bé xuất hiện, có lẽ đối phương sẽ tìm cách diệt khẩu. Giữ nó ở chỗ này, chắc chắn không phải là kế lâu dài, nhưng mà tạm thời chỉ còn cách đó.
Mùi vị thức ăn dần bay ra từ trong nhà bếp, Huy nghe thấy trong phòng khách có tiếng động, vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy cô bé đang cúi đầu ngồi ở trước bàn ăn trong tay đã cầm sẵn đũa. Huy lòng mềm nhũn, khẽ cười nói: “Đừng vội, có cơm liền đây.

Cô bé vội vội vàng vàng cắm đầu ăn, nhìn bộ dạng ngấu nga ngấu nghiến của nó, Huy không nhịn được cười. Lúc Huy hồi phục tinh thần trở lại, thức ăn trong đĩa đã bị cô bé tiêu diệt già nửa rồi. Huy nhìn nửa bát cơm trong tay mình, nhanh chóng gắp chút thức ăn. Lúc đang định và cơm, lại nghe thấy cô bé đang gân cổ cố gắng kiềm chế cơn ho. Huy ngẩng đầu, chỉ thấy mặt nó đỏ bừng, thức ăn đầy trong miệng gặp cơn ho kịch liệt phun bắn ra. Huy vội vàng đứng dậy vỗ vỗ lưng nó vài cái, sau một trận ho tê tâm liệt phổi, cô bé nôn khan mấy cái, cuối cùng “Ọe” thức ăn vừa mới ăn ra hết trên bàn.

Trong phòng khách nho nhỏ nhất thời tràn ngập một mùi chua tanh. Huy nhét vội một ly nước vào trong tay cô bé, lại bịt mũi dọn dẹp sạch sẽ đống thức ăn cô bé nôn ra. Luôn tay luôn chân một hồi, trong lòng không nhịn được cơn giận bốc lên, cậu quay đầu quát: “Ăn vội ăn vàng như vậy làm gì? Có ai giành ăn với em đâu!”
Cô bé nôn ra được, gương mặt phờ phạc rã rượi, trên người nó mặc chiếc áo len cũ của Huy, nhìn qua càng thấy rõ thân thể gầy ốm. Thấy bộ dạng của nó, Huy cảm thấy có chút hối hận, lại không biết nên nói gì, chỉ có thể rầu rĩ cùng ngồi bên cạnh bàn với nó. Mấy phút đồng hồ sau, mùi chua tanh của đống nôn dần dần tan đi, một mùi khó ngửi khác lại không biết từ chỗ nào bay vào trong mũi Huy. Anh biết cái mùi này phát ra từ trên người cô bé. Anh ngẫm nghĩ, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Trong nhà vệ sinh có một cái bồn tắm lớn, Huy kiểm tra qua loa một chút, vẫn còn dùng được. Anh tháo đầy một bồn nước nóng, sau đó kéo cô bé vào: “Đây là sữa tắm, đây là dầu gội đầu, dùng khăn lông này, quần áo sạch ở chỗ này. Em hãy tắm rửa một chút cho sạch sẽ. Còn nữa…”Anh lấy ra thuốc bôi ngoài da do Bình đưa cho, có chút ngại ngùng nói: “Tắm rửa xong sau đó, bôi ở chỗ ấy…”.

Huy khoa tay múa chân một chút, hiểu chưa?.

Cô bé không hề phản ứng, chỉ ngơ ngác nhìn hơi nóng bốc lên trong bồn tắm. Huy khẽ thở dài, xoay người đi ra khỏi nhà vệ sinh. Anh ngồi trong phòng khách, thỉnh thoảng nghiêng tai lắng nghe một chút động tĩnh trong nhà vệ sinh. Mười phút đồng hồ sau, tiếng té nước rất nhỏ dần dần vang lên, tựa hồ như đang cẩn thận dè dặt thăm dò. Tiếp theo, tiếng nước càng lúc càng to, có vẻ như nó đã yên tâm đùa nghịch trong bồn tắm. Huy mỉm cười, trong lòng mới cảm thấy an tâm một chút, ánh mắt lại rơi trên chỗ thuốc mà Bình đưa cho, tâm tình đột nhiên buồn bã.

Cửa nhà vệ sinh mở ra, cô bé lau tóc đi ra, nó mặc một bộ quần áo thể thao mà Huy vừa mới mua cho, nhìn qua cũng không khác gì nữ sinh trung học. Có lẽ nhìn thấy ánh mắt Huy, khuôn mặt trắng ngần của cô bé bỗng đỏ ửng lên, ánh mắt cũng linh hoạt hơn trước rất nhiều.

Huy đẩy lọ thuốc trên bàn qua, ra hiệu bảo nó uống. Cô bé thuận theo ngồi xuống, để thuốc bôi ngoài da trong tay qua một bên. Huy để ý tuýt thuốc thoa đã bị mở ra, xẹp đi một chút, nhẹ nhàng lặng lẽ thở ra.

Uống thuốc xong, cô bé máy móc lau tóc, chẳng hề để ý ánh mắt Huy. Huy nghĩ nghĩ, thấp giọng hỏi: “Em tên gì?”. Động tác của cô bé không ngừng,cũng không trả lời câu hỏi của Huy

“Em từ đâu tới đây”. Cô bé vẫn như cũ không trả lời. “Ai dẫn em tới quán Hương Thủy?”…

Thân thể cô bé đột nhiên run lên một chút, hô hấp cũng đột nhiên nặng nề hơn, ánh mắt lại một lần nữa trở nên mơ mơ màng màng, giống như không thể tập trung.
Đêm đến, Huy nằm trên ghế sofa trong phòng khách trằn trọc trăn trở, tiếp theo phải hành động như thế nào. Đinh Thụ Thành mê man, nếu có tĩnh lại cũng có khả năng mất toàn bộ trí nhớ, khiến cho manh mối duy nhất này đã bị cắt đứt. Đối tượng điều tra sau này là ai, nên bắt đầu từ chỗ nào khi hết thảy mọi việc đều mơ hồ, mà thời hạn tạm giam Huỳnh Văn Sâm lại không còn nhiều.

Đang mơ mơ màng màng, đột nhiên trước mắt xuất hiện một điểm ánh sáng thu hút sự chú ý của Huy. Anh thận trọng nửa ngồi dậy, phát hiện tủ lạnh trong phòng khách đã bị mở ra, một vóc dáng nho nhỏ đang ngồi trước tủ lạnh, nhấm nháp gì đó.
Huy khoác áo, đi đến trước tủ lạnh, mới thấy cô bé đang bưng một cái hộp nhựa lớn, nhét thứ trái cây màu xanh bên trong vào miệng. Huy nghĩ ra đó là đặc sản Lạng Sơn do – một người bạn tặng….quả Na, mình vẫn để ở trong tủ lạnh, quên chưa ăn. Anh hơi nhíu mày, bụng rỗng mà ăn thứ này vào, chắc chắn sẽ bị tiêu chảy. Huy cố gắng lôi cái hộp từ trong tay cô bé ra, cô bé lại giữ chặt không buông. Huy bó tay cười cười, lấy từ trong tủ lạnh ra hai quả trứng gà, xoay người đi xuống bếp. Vừa mới bước được mấy bước, trong lòng chợt rung động, cậu ngẫm nghĩ, xoay người quay lại ngồi trước mặt cô bé. “Ăn ngon không?”.

Cô bé chăm chú ăn quả Na , chẳng hề để ý đến Huy. Huy yên lặng nhìn động tác nhổ hạt thông thạo của nó, hô hấp hơi dồn dập. “Trước kia em đã ăn thứ quả này rồi à?”. Cô bé vẫn không nói gì, nhưng Huy đã khẳng định phỏng đoán của mình….cô bé này chắc chắn đã từng ở nơi trồng cây Na này. Anh bỗng nhiên biết mình cần đi đến chỗ nào để tìm đáp án./.

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

THÁM TỬ SÀI GÒN T&T – DỊCH VỤ THÁM TỬ TƯ UY TÍN

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *