tham tu tu
Home / DƯỚI VÀNH MŨ THÁM TỬ / Kì án: Đấu Trí…(phần 12)

Kì án: Đấu Trí…(phần 12)

“Anh nói tôi mới để ý, đúng là nhìn kỹ thấy rất quen nha.” Lâm chăm chú nhìn nhìn tấm hình: “Có điều không nhớ ra là đã gặp ở đâu”…

Hơn một năm qua rồi, chị Hà già đi rất nhiều. Huy nhìn chị ấy cười mỉm bế cô bé từ trên xe xuống, khuôn mặt hiền hậu cũng không lấn át được nếp nhăn tăng thêm mỗi ngày. Huy hơi giật mình, cô bé không hề phản ứng kịch kiệt như dự đoán, chỉ có lúc chị Hà khẽ vuốt phía sau lưng nó mới hơi run rẩy mà thôi. Nhưng rồi rất nhanh, nó liền ngoan ngoãn để cho chị Hà dắt đi vào nhà bếp ăn cơm. Chị Hà hiện là một hộ lý ở trung tâm chăm sóc các cô nhi.

Huy xách gạo mì cùng với dầu ăn anh mua vào nhà bếp, lúc rửa tay, qua cửa sổ anh nhìn thấy cô bé đang bình thản ngồi ở bên cạnh bàn ăn bánh bao, thỉnh thoảng liếc nhìn đám trẻ con đang đuổi bắt cãi lộn nhau ở bên cạnh, nét mặt tựa hồ có sức sống hơn một chút.

Chị Hà đi ra, đưa cho Huy một cái khăn mặt cũ, ra hiệu cho cậu lau mồ hôi trên cổ. “Nguyệt hình như không thích nói chuyện.”. Nguyệt? ai là Nguyệt vậy?. Thì cô bé mà cậu mang tới đó. Chị Hà giật mình mở to hai mắt: “Không lẽ cậu chưa biết tên của nó sao?”.

Hả, Huy còn kinh ngạc hơn cả chị Hà: “Nó chịu nói chuyện với chị sao?”.

Đúng vậy. Vừa rồi tôi hỏi nó tên là gì, lúc đầu nó không nói, sau đó thì lầm rầm nói: “Đúng vậy. Vừa rồi tôi hỏi nó tên gì, lúc đầu nó không nói, sau đó thì lầm rầm nói ra một chữ Nguyệt”.

Chị Hà hơi đắc ý: “Nói chuyện với trẻ con,cậu chắc chắn là không bằng tôi rồi”. Vậy thì em yên tâm rồi, Huy đem mục đích của chuyến đi này nói cho chị Hà biết, Huy quyết định mấy ngày nữa sẽ đi xa, Nguyệt tạm thời giao cho chị Hà chăm sóc. Có điều Huy không muốn để Nguyệt ra ngoài, tốt nhất đừng để bất kì ai thấy Nguyệt.

Cô bé này cậu đưa từ đâu tới vậy? chị Hà hỏi thẳng. Chị đừng hỏi, Huy nhìn vào mắt chị Hà: “Chị có tin tưởng nhân cách của tôi không?”. Điều đó còn phải nói sao, chị Hà không chút do dự gật đầu: “Cậu cứ yên tâm đi làm đi, cô bé này cứ giao cho tôi”.

Trước khi rời đi, Huy gọi điện báo cáo đến Trung tâm Thám tử Sài Gòn (T&T) xin phép đi vắng vài ngày, rồi liền đến nhà ga, mua một vé xe lửa đi Lạng Sơn. Trái Na là đặc sản vùng núi Lạng Sơn, từ thói quen ăn Na của Nguyệt, cho thấy gia đình của cô bé có thể sống ở khu vực này, hoặc đã từng ở qua nơi đó. Có thể, từ nơi đó sẽ tìm

Được một vài manh mối có giá trị.

Người trên xe lửa không nhiều, đa số đều ngồi dựa vào ở ghế nhắm mắt nghỉ ngơi. Đối diện Huy là một anh chàng có nước da đen thui, vẫn đang vùi đầu vào chiếc điện thoại di động hí hoáy.

Huy dần cảm thấy đói, lấy từ trong túi ra một cái bánh bao gà chiên và hamburger, từ tốn ăn. Mùi thức ăn khiến anh chàng ngồi đối diện phải ngẩng đầu lên, cậu ta nhìn túi ni lông trong tay Huy, hơi nuốt nước miếng. Huy thân thiện mỉm cười. Anh chàng hơi ngại ngùng nhỏ giọng nói: “KFC, tôi đã từng ăn rồi”.

Huy lúc này mới để ý đến anh chàng này. Cậu ta nhìn qua chắc không quá 22 tuổi, làn da đen thui thô ráp, đôi tay to ngắn, móng tay được cắt qua loa, có nhiều chỗ còn cáu bẩn đen sì. Tóc thô cứng, nhuộm màu vàng, trong đó có mấy sợi lại nhuộm hồng. Cả người vừa toát lên tính cách đơn giản, nhiệt tình, lại có vẻ thô lỗ. Có lẽ, đây là một thanh niên ở nông thôn vào thành phố chơi. Nhưng điều khiến Huy cảm thấy kỳ quái là cách ăn mặc của anh chàng với thân phận của cậu ta thật không hợp, tạm thời không nói đến nhãn hiệu quần áo thể thao cùng với giầy đá bóng, chiếc điện di động cậu ta vẫn đang hí hoáy trong tay cũng là hãng Nokia loại hiện đại nhất.
Anh chàng cũng để ý đến ánh mắt Huy, có vẻ hơi lo lắng. Huy cảm thấy có chút áy náy, tự trách bệnh nghề nghiệp của mình lại phát tác. Có lẽ thằng quỷ này ăn trộm tiền gia đình để xài sang một chuyến có gì đáng ngạc nhiên đâu.

Huy cúi đầu tiếp tục ăn, vừa mới ăn được vài miếng, điện thoại đi động trong túi áo liền vang lên. Huy vội vàng lấy điện thoại di động ra xem, là Bình nhắn tin tới. “Điều tra tới đâu rồi”.

Huy mỉm cười, nhắn lại: “Bị cảm, nên phải ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày.”
Bình rất nhanh liền nhắn tin trở lại: “Không sao chứ? Tôi sẽ đến thăm cậu.”
Huy vội vàng trả lời: “Không cần đâu, có chuyện gì thì gọi điện thoại là được rồi.”
Ngẩng đầu, Huy phát hiện anh chàng kia đang nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên tay mình, cậu hơi kỳ quái, liền lắc lắc điện thoại di động: “Sao vậy?” Anh chàng liền cười, chỉ chỉ điện thoại đi động của mình, lại chỉ chỉ Huy: “Điện thoại đi động của hai chúng ta cùng hãng.” Huy cảm thấy hơi buồn cười: “Ừ, có điều của cậu đắt hơn cái của tôi.”.

“Đúng rồi.” Anh chàng có chút đắc ý: “Tôi bảo họ lấy cho tôi cái đắt nhất—–hàng Nhật.”
“Nokia không phải là hàng Nhật.” Huy nhịn không được chữa lại: “Là Phần Lan.”
“Vậy sao?” Anh chàng dường như rất hồ nghi: “Không phải hàng Nhật là tốt nhất sao?”
“Ừ thì đúng thế. Nhưng có điều Nokia là hãng điện thoại của Phần Lan.”
“Mặc kệ nó là cái gì lan, miễn sao đắt nhất là được rồi.” Anh chàng vung bừa tay lên, lại vô cùng khoái trá hý hoáy chiếc đi động, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng cười khẽ. Lúc này, xe bán đồ ăn trên xe lửa được đẩy tới, anh chàng gọi người bán hàng lại, mua mấy lon bia cùng một đống móng heo, gà quay, bày đầy trên bàn, còn nhiệt tình mời mọc Huy dùng chung. Huy nhẹ nhàng từ chối, anh chàng cũng không níu kéo nữa, một mình ăn ngấu nghiến. Có lẽ vì thức ăn không còn tươi, anh chàng ăn chưa được một lúc liền chau mày, lập tức phóng ra mấy tiếng rắm, làm cho hành khách chung quanh ngầm nhíu mày nhao nhao. Anh chàng xấu hổ đỏ bừng mặt,moi móc tìm kiếm trên người nhưng không có gì cả, chỉ đành ôm bụng ngồi ở trên ghế liên tục “ai u”. Huy thấy vậy, lấy ra một bao khăn giấy đưa cho cậu ta, anh chàng cảm kích liền nói cảm ơn, rồi như làn khói chạy ngay đến buồng vệ sinh.

Anh chàng tuy rằng đã đi khỏi chỗ ngồi, nhưng mùi khó ngửi vẫn cứ lởn vởn, Huy đứng dậy đi ra chỗ nối giữa các toa hành khách hút thuốc. Hút được nửa điếu thuốc, liền nhìn thấy anh chàng vẻ mặt thoải mái từ trong buồng vệ sinh ra. Thấy Huy đang hút thuốc lá, anh chàng liền vội lấy từ trong túi áo ra một bao thuốc lá, rút ra một điếu đưa cho Huy. Huy nhìn thấy cậu ta không rửa tay, lập tức từ chối. Thấy trên mặt anh chàng hơi khó chịu, Huy liền giả vờ nói: “Tôi quen hút loại này rồi, loại hảo hạng hút không quen”.

Vẻ đắc ý lại trở lại trên khuôn mặt của anh chàng, cậu ta châm một điếu thuốc, vỗ vỗ bờ vai Huy: “Anh hai à, con người lúc còn sống, thì nên sống thoải mái một chút, đừng có tiếc rẻ mà không thưởng thức một vài điếu thuốc thơm.” Huy liên tục kêu phải giả vờ vẩy vẩy khói, rồi gạt cánh tay đang đặt trên vai xuống.

Anh chàng này tuy thô lỗ, nhưng cũng thật thà. Trong lúc nói chuyện, tên tuổi quê quán của mình cậu ta cũng kể sạch. Cậu ta tên là Lâm, 20 tuổi, nhà ở gần thung lũng Long Sơn, Lạng Sơn.. Huy nói chuyện phiếm với cậu ta vài câu, ánh mắt lướt nhanh qua những cánh đồng lúa mạch đã thu hoạch xong bên ngoài cửa sổ, thuận miệng hỏi một câu: “Năm nay gia đình nhà cậu thu hoạch có khá không?”.

“ y dà, nhà tôi không có làm ruộng, làm ruộng thì có tương lai gì chứ?”
“Ồ.” Huy nhìn nhìn toàn thân hàng hiệu của Lâm, trong lòng nghĩ cha thằng quỷ này chắc không phải chủ tịch tỉnh thì cũng là một nhà giàu mới nổi.

Vào lại toa hành khách, Lâm lại quơ lấy điện thoại di động ngắm nghía. Hí hoáy hí hoáy một lát, bỗng cậu ta “Ý” một tiếng, lập tức lấy sách hướng dẫn sử dụng điện thoại ra, dở qua dở lại tới lui. Xem một hồi lâu, vẫn không biết làm thế nào, liền đem điện thoại tới trước mặt Huy, nhỏ giọng hỏi: “Anh hai, cái này là cái gì vậy?”
Huy cầm lấy chiếc điện thoại đi động: “Ồ, đây là dấu hiệu đã mở Bluetooth.”

Cái gì răng?, Huy kiên nhẫn giải thích nói: “Hai cái điện thoại cùng mở Bluethooth thì có thể truyền dữ liệu cho nhau.”

Lâm ngẫm nghĩ, rồi giật mình hiểu ra nói: “Giống như máy phát tin à?”. Huy cười: “Đại loại như thế”.

Lâm cười khoái trá: “Anh hai, anh gửi cho tôi cái gì đó đi, để tôi xem chơi một chút.” Huy hơi khó xử, trong điện thoại di động của mình không có nhạc cũng không có video, bắn cho cậu ta cái gì bây giờ chứ? Bỗng nhiên, cậu giật mình, lập tức nhấn nhấn điện thoại di động.

Nửa phút đồng hồ sau, điện thoại di động của Lâm vang lên một tiếng “Đinh”, cậu ta cúi đầu nhìn màn hình điện thoại di động, trong miệng lẩm nhẩm: “Dữ liệu tới từ Huy có nhận hay không?”. Ừ, nhấn nhận đi.

 Chú thích ảnh: Thung lũng Long Sơn có địa hình trắc trở, điều này khiến Huy gặp rất nhiều khó khăn trong chuyến hành trình của mình.

Chú thích ảnh: Thung lũng Long Sơn có địa hình trắc trở, điều này khiến Huy gặp rất nhiều khó khăn trong chuyến hành trình của mình.

Rất nhanh, một dữ liệu được truyền vào trong điện thoại di động của Lâm, anh chàng hưng phấn hô lên một tiếng.

Mở ra xem, là tấm hình của một cô bé: “Đây là ai vậy? Anh hai, là con gái của anh sao?”
“Không phải” Huy chăm chú hỏi: “Nó tên Nguyệt, cũng là người Lạng Sơn,cậu thấy nó có quen không?”

“Anh nói tôi mới để ý, đúng là nhìn kỹ thấy rất quen nha.” Lâm chăm chú nhìn nhìn tấm hình: “Có điều không nhớ ra là đã gặp ở đâu”.

“Sao? Cậu cố xem kỹ thử xem.” Huy nôn nóng: “Có thể nhớ ra không?”
Anh chàng lại nhìn một hồi, lắc lắc đầu: “Xin lỗi nha, anh hai, thật sự nghĩ không ra.”
Huy hơi thất vọng, anh chàng nhiệt tình không giảm, nhất định phải truyền bài hát cho Huy nghe một chút. Huy nhận, mở ra xem, là bài “Hai con bươm bướm”, tiện tay xóa luôn.

Hơn một giờ sau, xe lữa chạy vào thành phố Lạng Sơn. Tại nhà ga, Huy với Lâm cùng xuống tàu, anh chàng vẫn luôn miệng liến thoắng không ngừng. Huy không lòng dạ nào tán gẫu với cậu ta, đành bước nhanh về phía trước, hi vọng có thể mau chóng bỏ rơi cậu ta. Vừa mới đi đến cổng trạm, Huy chợt phát hiện tiếng ồn ào quanh quẩn ở bên mình đã biến mất. Lúc quay đầu lại nhìn, Lâm đã không thấy bóng dáng. Huy đang ngạc nhiên, liền thấy mấy người nông dân vội vã chạy qua mình. Huy không kịp nghĩ nhiều đã bị dòng người cuồn cuộn cuốn theo ra khỏi nhà ga.

Huy lập tức đi tới chi nhánh của cục công an gần nhà ga nhất, tới phòng hộ tịch tìm kiếm hồ sơ hộ tịch của Nguyệt, đáng tiếc là không thu hoạch được gì. Xem ra Ngyệt không phải là người có hộ khẩu thường trú ở Lạng Sơn. Huy hơi thất vọng, nhưng không nản lòng, quay đầu đi tới bến xe đường dài.

Lâm từng nói có chút ấn tượng với Nguyệt, đây có phải là trùng hợp ngẫu nhiên. Huy quyết định đi tìm Lâm thử vận may một chuyến. Anh mua một tấm bản đồ thành phố ở bến xe đường dài, nhưng không biết phải đi hướng nào. Huy móc điện thoại di động ra do dự một hồi, vẫn quyết không gọi điện thoại về cục công an thành phố. Anh nhận thấy, bản thân đã càng lúc càng không tin tưởng người khác nữa rồi.

Cân nhắc nhiều lần, Huy vẫn lên xe khách đi về phía thung lũng Long Sơn, nơi nổi tiếng trồng nhiều quả Na nhất Lạng Sơn. Ngồi hơn một giờ đồng hồ sóc nảy người, Huy xuống xe đi bộ ven theo một con đường cái ở dưới chân núi. Một ông lão bán thổ sản vùng núi bên đường nói cho Huy biết qua loa phương hướng của thung lung Long Sơn, Huy nhìn thấy mặt trời sắp sửa xuống núi, liền vội vàng cất bước đi.

Đi được hơn nửa dặm, Huy mới phát hiện, thực ra chỗ vừa rồi xuống xe đã là gần cuối quốc lộ. Đi tiếp về phía trước, toàn là đường núi quanh co khúc khuỷu. Mà cái gọi là ” Đường” thực ra chỉ là lối mòn ẩn khuất giữa núi đá nhỏ hẹp mà thôi. Ông lão cho Huy biết, ngọn núi này tên là núi Long Vĩ. Huy muốn đi tới thung lũng Long Sơn, nằm ở một mé khác của núi Long Vĩ. Ban đầu, anh còn có thể lờ mờ phân biệt được phương hướng giữa rừng núi đá nhấp nhô, nhưng mà, theo sắc trời tối dần, cảnh vật chung quanh đều khiến anh ngạc nhiên. Huy rốt cục không thể không thừa nhận bản thân đã lạc đường./.

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

THÁM TỬ SÀI GÒN T&T – DỊCH VỤ THÁM TỬ TƯ UY TÍN TẠI TPHCM

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *