tham tu tu
Home / DƯỚI VÀNH MŨ THÁM TỬ / Kì án: Đấu Trí…(phần 13)

Kì án: Đấu Trí…(phần 13)

Vào lúc rạng sáng, trong khi Huy còn đang mê mẩn ngủ. Anh không nghe thấy ngoài cửa xe thỉnh thoảng truyền tới thanh âm sột soạt nho nhỏ, cũng không có nghe thấy có người ở cách vách khẽ khóc nước mắt ròng ròng…

Huy dỡ cái balô nặng nề xuống, dựa lưng vào vách núi hít thở không khí, trong lòng thầm nói, không biết cái địa phương quỷ quái này có chó sói hay không nữa. Đang thấp thỏm, lại nhìn thấy ở một nơi không xa ở phía trước tựa hồ có ánh đèn pin chớp động. Huy trong lòng vui mừng, nơi đó có người…

Huy không kịp nghĩ nhiều, xách balô lên chạy nhanh về phía trước. Sau khi xuyên qua một khu rừng rậm, cuối cùng nhìn thấy trên một bãi đất trống ở phía trước một vật đen tuyền cao lớn, chính xác là một chiếc xe tải có che mui. Hai bóng người ngồi ở bên cạnh xe tải, đang ra sức làm việc gì đó.

Huy đi qua, cao giọng chào. “Này”…

Hai người kia bỗng lập tức phản ứng mạnh mẽ ngoài dự liệu của Huy, trong đó một người bị dọa té ở trên mặt đất, một người khác hiển nhiên cũng kinh hãi không ít, quơ đại một cái gì đó trên mặt đất, nhắm thẳng vào Huy.

Huy cũng cảm thấy bản thân hơi liều lĩnh, dù sao đây cũng là nơi hoang vu, anh vội vàng chậm bước: ” đừng sợ, tôi không có ác ý”.

“Anh là ai?” người có vóc người nhỏ bé ngồi ở trên mặt đất, sờ lồng ngực thở phào một cái lên tiếng hỏi. Một người khác vẫn trước sau ra sức nhìn chằm chằm Huy không hề nới lỏng cảnh giác.

“Tôi bị lạc đường.” Huy từ từ đến gần chiếc xe tải: “Các anh đang làm gì vậy?” Cậu nhìn thấy nắp máy phía trước xe đang mở ra dụng cụ sửa xe vương đầy đất: “Xe bị hỏng sao?”.

“Đúng vậy.” Người có vóc dáng nhỏ bé vẻ mặt chán nản đứng lên: “Xúi quẩy mà.”Huy để ba lô xuống, xắn tay áo lên: “Để tôi thử xem nào”.

Sau khi Huy hí hoáy một hồi, xe tải lại có thể khởi động. Người có vóc dáng nhỏ bé vui sướng, vội lấy thuốc ra tới tấp cám ơn. Huy nhận lấy điếu thuốc, phát hiện ra thuốc này lúc trên tàu đã được Lâm mời hút, anh quay đầu nhìn cây cờ lê to tướng mà một trong hai người vẫn cầm trong tay, cười cười: “Sao vậy, người anh em, vẫn còn xem tôi là người xấu sao?”.

Anh ta lúng túng cười, cũng bước tới cùng hút thuốc. Người vóc dáng nhỏ bé rất giỏi tán chuyện, tán gẫu một hồi, Huy đã biết tên của anh ta là Cường, người cầm cờ lê tên là Xuân, đều là người của thung lũng Long Sơn. Cường nhìn thấy balô bên chân Huy hỏi: “Anh Huy, anh đến nơi này làm gì vậy?”. Ồ, tôi là thành viên của hiệp hội nhiếp ảnh gia tỉnh, đến đây chụp một vài tấm hình quảng bá du lịch, kết quả rẽ tới rẽ lui bị lạc đường”.

“Địa phương này có gì đâu mà phát triển du lịch?”. Cường ban đầu hay nghi ngờ, tiếp đó vỗ trán: “A, tôi biết rồi, anh muốn đi thung lũng Long Sơn đúng không? “.

“Đúng vậy đúng vậy.” Vậy phải làm sao bây giờ?” Huy làm bộ làm tịch nhìn về nơi xa xa: ” Là ở phía trước…cách đây không xa đúng không?.

Cường hiểu ra ý tứ của Huy, có vẻ hơi khó xử, sau khi trao đổi ánh mắt với Xuân, đành miễn cưỡng nói: “Như vậy đi, tôi đưa anh về nhà của chúng tôi, sáng mai sẽ dẫn anh đi thung lũng Long Sơn”.

Huy vội vàng đồng ý, liền xách ba lô lên xe tải. Xe tải chạy trên đường núi uốn lượn thẳng tiến về phía trước, Cường lái xe, Huy ngồi ở giữa, Xuân ngồi ở phía ngoài. Cường vừa rồi còn nói chuyện huyên thuyên không ngớt bây giờ lại vô cùng trầm ngâm, cầm tay lái không nói một lời. Bóng đêm càng lúc càng trầm lắng, trừ vùng sáng phía trước do đèn xe chiếu xuống đường, bốn phía đều là tối om đưa tay ra cũng không thấy năm đầu ngón tay. Huy chợt cảm thấy hoang mang, tựa hồ như đang đưa thân vào một thế giới hoàn toàn xa lạ. Bất tri bất giác, mồ hôi lạnh đã lặng lẽ chảy đầy trán Huy. Anh định thần lại, vừa thầm tự cười nhạo mình nhát gan, vừa thò tay lấy bao thuốc trong túi áo. Xuân thấy động liền mở miệng: “Anh làm gì vậy?”.

À, Huy ngẩng đầu, “Tìm bao thuốc”. Hút cái này đi – Xuân lấy ra một gói thuốc, Huy rút ra một điếu châm bỗng nhiên cười: “Thung lũng này toàn người giàu có hay sao mà ai ai cũng hút thuốc xịn, đi xe xịn. Xuân cười cười, bỗng nhiên dường như nghĩ đến việc gì đó liền hỏi: “Anh còn quen người khác trong thung lũng sao?”
Huy đang do dự có nên nói là cậu quen biết Lâm hay không, liền nghe thấy phía sau thùng hàng truyền tới một tiếng “Đông”.

“Cường cũng hút thuốc xịn còn gì”. Huy thấy nét mặt Xuân rõ ràng thoải mái hơn nhiều, lại hỏi một câu: “Phía sau xe chở hàng hóa gì vậy?”. Không có ai trả lời Huy. Vài giây sau, Xuân lạnh nhạt nói: “Heo ấy mà.” Nói xong, anh ta liền thò tay vặn radio, một bản nhạc đinh tai nhức óc đột nhiên vang lên trong buồng lái.
Hơn 9 giờ đêm, xe tải rốt cục cũng chạy tới thung lũng Long Sơn. Nơi này tựa hồ là một cái thôn rất lớn, nhà nhà đều tắt đèn tối thui. Mấy phút đồng hồ sau, xe tải dừng lại trước ngưỡng cửa một ngôi từ đường. Xuân bảo Huy đợi trong buồng lái một chút. Lát sau, anh ta lại lên xe, hướng Cường nói: “Nhà của bà Thâm quá chồng.”

Cường đáp lại một tiếng, rồi khởi động xe tải. Nhà bà Thâm cách từ đường không xa. Bà nghe Xuân giải thích rõ ý định, sau đó nhìn qua trên dưới Huy vài lần, mở miệng nói: “Hãy ở tạm chỗ này một đêm, thiệt thòi cho cậu quá, chàng trai ạ.”
Huy nhanh chóng nói một vài lời khách sáo. Bà Thâm mặt không biểu cảm hỏi: “Ăn chút gì không? Tôi đi làm cho cậu.” Huy thực ra cũng hơi đói, gật gật đầu. Bà Thâm xoay người đi vào nhà bếp, Xuân cũng đứng dậy nói: “Sáng mai tôi dẫn anh đi thung lũng Long Sơn liền, anh nhớ dậy sớm một chút.” Nói xong, liền bước ra cửa lên xe tải, nổ máy chạy đi.

Huy ngồi một mình trong nhà chính hút thuốc, cảm giác hơi nhàm chán, chẳng biết làm gì liền quan sát bốn phía. Thấy hai gian nhà ngói này mới được xây gần đây, chỗ chỗ đều lộ ra vẻ mới mẻ kiên cố. Đồ vật bày biện trong nhà đa số đều tương đối cầu kỳ, tuy rằng phối hợp với nhau chẳng ăn khớp, nhưng vẫn có thể nhận ra đều là hàng xa xỉ.

Của cải này của một gia đình giàu có. Đang mải nghĩ, bỗng bà Thâm bưng một cái khay lớn đi ra, 7 chiếc đĩa với 8 cái chén, thật là phong phú. Chưa đủ, bà lại lấy ra từ trong ngăn tủ một hũ rượu ngũ lương, hỏi Huycó uống không. Huy liên tục xua tay, trong lòng nghĩ đạo đãi khách nơi này sao lại hào phóng như vậy.
Bà Thâm cũng không kiên quyết nữa, ngồi một bên mở đầu DVD xem phim “Hoàn Châu công chúa”. Huy nhìn thấy đó là một chiếc ti vi LCD 42 in, hơi nhíu mày.
Đang ăn, bên ngoài cửa bỗng vọng tới tiếng bước chân trên đá nghe lạch cạch lạch cạch, ngay sau đó, liền nhìn thấy một người đàn ông khoác áo bông đẩy cửa tiến vào.

Bà Thâm đứng lên nói: “Trưởng thôn”. Huy cũng vội vàng đứng lên, người đàn ông được gọi là trưởng thôn giơ tay ra bắt tay Huy: “Nghe Xuân nói, trong thôn có khách tới thăm, tôi liền tới đây chào hỏi một chút.” Trưởng thôn lấy ra một bao thuốc, đưa cho Huy một điếu: “Tôi tên là Trường, cậu xưng hô thế nào?”
Huy đành tự giới thiệu, đương nhiên vẫn sử dụng thân phận là nhà nhiếp ảnh. Ông ta vừa nghe vừa gật đầu, miệng vẫn hút thuốc phì phèo. Qua làn khói thuốc bay lên Huy biết ông ta đang không ngừng xem xét mình. Tuổi của ông Trường khoảng 50 đến 60 tuổi, dãi nắng dầm mưa nhiều nên trên mặt rất nhiều nếp nhăn, đôi mắt không to, nhưng rất có thần, đôi tay thô ráp, sống lưng rất thẳng. Xem ra, người này kiến thức rất phong phú, ý chí kiên định. Ông Trường cũng để ý thấy Huy đang quan sát mình, lại tán gẫu mấy câu sau đó, đứng dậy cáo từ: “Nơi này của chúng tôi là nông thôn, điều kiện không được tốt cho lắm, cậu Huy cậu chịu thiệt thòi một chút nha”.

“Không tệ chút nào.” Huy chỉ chỉ cái khay: “Bác Thâm rất nhiệt tình, làm nhiều món ngon vậy cơ mà”.

Ông Trường nhìn bà Thâm, cười cười: “Điều kiện kinh tế của nhà bà ấy rất tốt. Chúng tôi làm sao có thể so sánh được chứ, khà khà.”

Bà Thâm cúi đầu, thân thể dường như hơi run run. “Nghỉ ngơi sớm một chút đi.” Ông Trường chỉnh chỉnh cái áo bông trên người: “Sáng mai tôi sẽ kêu Xuân đến đón cậu.” Dứt lời, liền xoay người bước ra khỏi cửa.

Bà Thâm tiễn ông ta ra khỏi cửa, Huy cũng trở lại trước bàn ngồi xuống, nhìn chằm chằm tàn thuốc trong tay dường như hơi đăm chiêu suy nghĩ. Bỗng nhiên, trong khoảnh khắc, cửa buồng trong hơi lay động. Huy vô thức quay đầu nhìn lại, chỉ nhìn thấy một mái tóc dài dài khẽ vung lên, ngay sau đó, cửa trong buồng liền bị “Phành” một tiếng đóng chặt lại.

Chú thích ảnh: Sự yên tĩnh đến khác thường của khung cảnh nơi đây làm Huy giật mình hoảng sợ...
Chú thích ảnh: Sự yên tĩnh đến khác thường của khung cảnh nơi đây làm Huy giật mình hoảng sợ…

Chừng 10 phút đồng hồ sau, bà Thâm mới trở về, vẻ mặt mờ mịt. Huy hỏi: “Bác Thâm, trong nhà mình còn có người khác sao?”.

“Sao” Bà Thâm tựa hồ có tâm sự: “Đó là con gái tôi. Cậu ăn xong chưa?”. Ăn xong rồi, Huy vội vàng cảm ơn bà Thâm đã thiết đãi. Bà Thâm tựa hồ không muốn khách sáo, tay chân lanh nhẹn dọn dẹp bàn ăn: “Cậu nghỉ ngơi sớm đi, sáng mai còn phải dậy nữa”.

Đêm đến, ở đây mọi thứ đều chìm trong yên tĩnh, thỉnh thoảng truyền tới tiếng chó sủa ở nơi xa xa, càng khiến cho buổi đêm bình yên này thêm mấy phần tĩnh lặng. Huy lại nằm ở trên giường trằn trọc, tuy rằng cả ngày bôn ba đã làm cho thể xác và tinh thần anh đều mệt mỏi, nhưng mà tựa hồ trong lồng ngực đang hiện hữu một câu hỏi càng lúc càng lớn.

Từ bề ngoài mà nhìn, đây cùng lắm chỉ là một cái thôn bình thường, hơn nữa lại ở nơi hẻo lạnh, theo lẽ thường mà nói, đời sống vật chất sẽ không cao. Nhưng mà cho tới bây giờ, những người trong thôn mà Huy từng tiếp xúc, từ Lâm đến bà Thâm, mỗi người ăn mặc nhà cửa đều không tệ. Trái lại, cử chỉ của trưởng thôn Trường xem ra lại rất bủn xỉn. Cái thôn trang nho nhỏ này, thực sự có không ít điều kỳ quái..
Vào lúc rạng sáng, trong khi Huy còn đang mê mẩn ngủ. Anh không nghe thấy ngoài cửa xe thỉnh thoảng truyền tới thanh âm sột soạt nho nhỏ, cũng không có nghe thấy có người ở cách vách khẽ khóc nước mắt ròng ròng./.

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

CÔNG TY THÁM TỬ SÀI GÒN T&T – DỊCH VỤ THÁM TỬ TƯ UY TÍN

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *