tham tu tu
Home / DƯỚI VÀNH MŨ THÁM TỬ / Kì án: Đấu Trí …(Phần 14)

Kì án: Đấu Trí …(Phần 14)

Huy cũng ý thức được thôn trang này có gì đó rất không bình thường, không chỉ tất cả nhà cửa đều na ná nhau, mà còn không hề có bóng dáng chuồng lợn chuồng gà, những thứ rất phổ biến ở vùng nông thôn. Nhưng qua những thứ rác rưởi vứt trước cửa nhà có thể thấy, bọn họ sống rất xa hoa, rượu chè, thuốc là đủ cả. Bọn họ dựa vào đâu mà có thể sống sung túc như vậy chứ?…

Sớm hôm sau, Huy tỉnh dậy từ trong giấc mộng, trước mắt dường như có thứ ánh sáng rất mơ hồ. Huy đứng dậy xuống giường, vén màn, thấy sương giăng trắng xóa, những hạt sương từ trên bầu trời chầm chậm rơi phủ xuống mặt đất. Nửa giờ sau, Xuân giẫm trên lớp sương thật dày đi bộ tới nhà bà Thâm. Anh ta cho Huy biết, con đường núi đã bị sương phủ kín: “Xem ra sắp tới anh phải ở lại đây vài ngày rồi.”

Chú thích ảnh: Một ngày kì lạ, cùng sương muối phủ trắng thôn làm cho không gian nơi đây thêm ảm đạm

Chú thích ảnh: Một ngày kì lạ, cùng sương muối phủ trắng thôn làm cho không gian nơi đây thêm ảm đạm

Anh ta có vẻ hơi tiếc nuối nói. Huy thầm hưng phấn, vậy là có cơ hội điều tra cái thôn ma quái này rồi.

Bà Thâm nhiệt tình giữ Xuân ở lại ăn sáng nhưng Xuân xua tay từ chối, nói còn vội về nhà. Huy nhìn thấy giầy dưới chân Xuân dường như bị nước sương làm cho ướt sũng, tiện miệng hỏi: “Làm phiền anh quá, gọi điện thoại cũng được mà?”
“Nhà bà ấy không có điện thoại.” Xuân hướng phía bà Thâm bĩu môi: “Trong thôn chỉ có một cái điện thoại, ở nhà cha tôi thôi”.

“Cha anh là ai?”. “Tôi quên nói cho anh biết, cha tôi chính là trưởng thôn”. Xuân cười tự hào: “Cần điện thoại cứ đến chỗ cha tôi”.

“Tôi có điện thoại di động mà”. Xuân lại cười: “Ở chỗ chúng tôi không dùng cái đồ chơi này đâu, không tin anh cứ thử xem”. Vậy sao, Huy lấy điện thoại di động ra xem thử, quả thật không có vạch sóng nào.

“Anh cứ yên tâm đi, khi nào đường thông, tôi dẫn anh ra ngoài liền.” Xuân dừng một chút, lại lên giọng nói: “À mà cha tôi bảo tôi cảnh báo anh, không có chuyện gì thì đừng có mò mẫm đi lang thang bên ngoài, đường núi bị bít, sói trong núi tìm không được thức ăn, có thể sẽ mò vào thôn đấy”.

Huy vội đáp ứng liền, Xuân lại xoay đầu qua dặn bà Thâm hãy tiếp đãi Huy thật tử tế, nói xong liền đứng dậy rời đi.

Huy tiễn anh ta tới bên ngoài sân, nhìn Xuân chân thấp chân cao biến mất trong màn sương dày đặc. Có lẽ do gặp trận sương muối lớn, cả thôn đều trở nên im ắng, không hề có một bóng người. Huy nhìn những nhà dân ở hai bên, ngạc nhiên phát hiện trừ nhà bà Thâm ở ngoài, mấy gian nhà nhỏ chung quanh đều mới xây, đặc biệt là kiểu dáng dường như đều giống nhau như đúc.

Sương lớn rất nhanh phủ kín lên người Huy một tầng hơi mỏng, hơi lạnh càng lúc càng dần thấm vào trong cơ thể , Huy không kìm được khẽ rùng mình một cái. Tiếp đó, bỗng dưng nảy sinh cảm giác sợ hãi, tuyết vùi lấp núi, trong thôn không có tín hiệu điện thoại di động, đây chính là bị cách ly với thế giới bên ngoài.

Lúc ăn điểm tâm, trên bàn ăn lại có thêm một cô gái, bà Thâm chỉ giới thiệu một câu đơn giản: “Đây là con gái tôi, Hải Yến”, rồi không nói gì nữa. Hải Yến cũng không nói gì nhiều, vẫn cứ im lặng cắm đầu ăn cơm, thỉnh thoảng lén lút liếc nhìn Huy một cái.

Ăn cơm xong, Hải Yến đặt bát đũa xuống liền trốn vào trong phòng của mình. Bà Thâm thì sau khi dọn dẹp xong bát đũa, lại tiếp tục xem phim “Hoàn Châu công chúa”. Huy cảm giác nhàm chán, liền kéo cái ghế đến ngưỡng cửa nhà chính ngắm sương rơi.

Màn Sương đầy trời khiến cho tầm mắt của con người xuất hiện một loại ảo giác triền miên bất tận, tựa hồ mọi thứ đều xa tận chân trời, mà gần ngay trước mắt. Nguyệt đột nhiên xuất hiện là bước ngoặt vô cùng lớn, mà đáp án của mọi bí ẩn, có lẽ đang ở trong cái thôn nhỏ bé này. Nghĩ đến việc này, tinh thần Huy hăng hái lên một chút, vừa mới ngẩng đầu, lại phát hiện Hải Yến đang đứng ở bên cạnh mình, lặng lẽ ngắm sương rơi.

Cô xem chừng không quá 25 tuổi, quần áo trên người tuy rằng toàn mốt mới, nhưng lại chẳng hề vừa vặn. Cô dường như vừa mới khóc xong, chung quanh đôi mắt vẫn còn vết sưng. Có lẽ nhìn thấy Huy đang quan sát mình, Hải Yến có vẻ hơi bất an, tựa hồ như muốn tìm cơ hội rời đi. Huy đương nhiên không bỏ lỡ cơ hội, liền mở miệng hỏi: “Em tên là Hải Yến à?”.

Cô gái cúi đầu: “Dạ”. Em bao nhiêu tuổi, “25″. Vậy anh lớn hơn em rồi, em cứ gọi anh là anh Huy nhé. Hải Yến ngẩng đầu, đầy tò mò nhìn Huy: “Anh từ trong thành phố lớn tới sao. Em chưa từng được đi ra ngoài đó”.

Vậy sao, Huy nhìn chiếc TV LCD Sony trong nhà chính: “Điều kiện gia đình em không tệ, mà chưa có dịp ra khỏi nơi này lần nào sao”.

Hải Yến bĩu môi, lầm bầm nói: “Có tiền thì có ích gì chứ? Ngây ngốc ở cái nơi này khác gì ở trong tù đâu”. Huy sửng sốt: “Ngồi tù”. Hải Yến khẽ cười, không trả lời câu hỏi của Huy: “Anh là nhiếp ảnh sao, ở đây có gì đẹp đâu mà chụp chứ”.

“Đương nhiên là có rồi, cảnh sương phủ trắng hôm nay cũng rất đẹp mà. Nếu được,em dẫn anh đi xung quanh một chút nhé”. Hải Yến do dự một lúc rồi cũng đồng ý.

Cô bảo Huy ở trong sân chờ một lát, để mình đi thay quần áo. Lúc trở ra, trên người Hải Yến đã khoác thêm một chiếc áo khoác da chồn. Có lẽ vì thấy trong mắt Huy có chút kinh ngạc nên cô tưởng lầm là vì mình xinh đẹp, cảm giác hơi tự đắc. Tuyết lớn không có chút dấu hiệu nào là sắp tan, Hải Yến cùng Huy sóng vai chầm chậm bước đi trong thôn. Gần trưa, trong thôn vẫn im ắng như cũ, nếu như không phải có khói bốc ra từ một vài nóc nhà, dường như có thể khiến cho người ta tưởng rằng đây là một cái thôn bị bỏ hoang. Hải Yến mắt nhìn thẳng tiến về phía trước, tựa hồ thờ ơ lạnh nhạt với mọi thứ chung quanh. Huy vì phải thể hiện thân phận nhiếp ảnh gia của mình, nên không thể không liên tục chụp hình.

Cho dù mắt đặt trong ống kính, Huy cũng ý thức được thôn trang này có gì đó rất không bình thường, không chỉ tất cả nhà cửa đều na ná nhau, mà còn không hề có bóng dáng chuồng lợn chuồng gà, những thứ rất phổ biến ở vùng nông thôn. Nhưng qua những thứ rác rưởi vứt trước cửa nhà có thể thấy, bọn họ sống rất xa hoa, rượu chè, thuốc là đủ cả. Bọn họ dựa vào đâu mà có thể sống sung túc như vậy chứ?
Thôn rất nhỏ, Huy cùng Hải Yến đi không đến nửa giờ đã hết một vòng, đứng ở cửa thôn, Hải Yến xoay người hướng phía Huy nhún nhún vai: “Em đã nói rồi mà, chỗ này chẳng có gì thú vị cả”.

Huy lại không nghĩ như vậy, anh cảm thấy hoàn toàn ngược lại, thôn này rất thú vị.
Lúc này, một ngôi nhà bên cạnh đường mở cửa, một người phụ nữ béo ục ịch xách một thùng nhựa lớn lảo đảo bước ra, vừa mới đi đến ngưỡng cửa, liền hắt thùng nước bẩn đầy phè lên đường. Huy kéo Hải Yến tránh về phía sau, nhưng vẫn là bị văng trúng vài giọt.

“Ay da, xin lỗi xin lỗi.” Người phụ nữ ngẩng đầu, giọng nói lập tức trở nên thờ ơ như không có việc gì: “Là Yến à, con bé này, đi đường cũng không chịu nhìn một chút.”

Hải Yến nhìn người phụ nữ tức giận, nhưng khi cô nhìn thấy cái áo khoác da chồn giống hệt của cô trên người người phụ nữ kia, vẻ mặt lại tỏ ra khinh thường.
Người phụ nữ béo tròn không hề kiêng nể ngó Huy từ trên xuống dưới, phá lên cười: “Rễ nhà mày hả Yến?”.

“Đừng có nói bậy?” Hải Yến lập tức đỏ bừng mặt: “Người ta là nhà nhiếp ảnh tới từ nơi khác đến đó!”.

Người phụ nữ béo tròn không thèm quan tâm thân phận của Huy, cô ta xấn tới hỏi Hải Yến: “Yến à, không phải hôm nay là ngày phát hàng sao? Sao còn chưa thấy?”. Hải Yến tức giận đáp: “Tôi làm sao biết được chứ”. “Cô đi hỏi thằng Xuân giúp tôi một chút đi”. Người phụ nữ cợt nhả nháy nháy mắt: “Cô mở lời, thằng đó chắc chắn sẽ nghe theo mà”. Hải Yến mặt biến sắc, kéo Huy bỏ đi./.

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T

 

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
Kì án: Đấu Trí ...(Phần 14), 10.0 out of 10 based on 1 rating
 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>