tham tu tu
Home / DƯỚI VÀNH MŨ THÁM TỬ / Kì án: Đấu Trí…(Phần 15)

Kì án: Đấu Trí…(Phần 15)

Nơi nơi đều có ánh đèn, đàn ông lớn tiếng nói cười, còn có thể ngửi thấy mùi rượu thịt cùng mùi son phấn trên người phụ nữ. Có lẽ, đêm nay nhất định là một đêm không bình thường…

Đi được khoảng hơn trăm mét, Hải Yến mới buông Huy ra, một mình lảo đảo đi trước. Huy vội đuổi theo, nhìn thấy sắc mặt của cô, dè dặt hỏi: “Dẫn anh ra xem đồng được không?”.
“Sao?” Hải Yến tựa hồ như đang có tâm sự, tư tưởng không tập trung: “Ngoài đó có gì đẹp đâu mà xem?”.

Chú thích ảnh: Cảnh phân chia hàng hóa trong thôn, làm Huy liên tưởng đến cuộc sống thời bao cấp.

Chú thích ảnh: Cảnh phân chia hàng hóa trong thôn, làm Huy liên tưởng đến cuộc sống thời bao cấp.

Dứt lời, cô dường như hạ quyết tâm, rẽ phải ở một ngã tư bước nhanh đi. Huy không biết chuyện gì xảy ra, chỉ đành bước nhanh đuổi theo. Mấy phút đồng hồ sau, Hải Yến bước vào một khu vườn rộng, chưa đến ngưỡng cửa, liền hô to “anh Xuân, anh Xuân”. Rất nhanh, Xuân khoác một chiếc áo khoác chạy ra, nhìn thấy Hải Yến mặt liền hớn hở.

Hải Yến chạy đến trước mặt Xuân hỏi: “Em trai tôi…”

“Vào nhà rồi nói, vào nhà rồi nói.” Xuân liền ngắt lời cô, quay đầu hướng Huy nói: “Anh muốn gọi điện thoại đúng không? Gian nhà thứ ba bên phải chính là nhà cha tôi, anh đến đó gọi điện thoại đi.” Dứt lời, liền kéo Hải Yến vào trong nhà, “bình” một tiếng đóng cửa lại.

Huy nhìn quanh bốn phía, rồi tránh qua bên cạnh mái hiên nhà, châm thuốc. Hút xong điếu thuốc thứ hai, liền nhìn thấy Hải Yến từ trong nhà Xuân bước ra, vừa đi vừa lau nước mắt. Huy thấy Xuân không ra theo, vội vàng chạy lại: “Em sao thế?”

Hải yến không trả lời, bước như chạy về nhà. Từ lúc đó về sau suốt cả một buổi chiều, Hải Yến đều trốn ở trong phòng không ra. Bà Thâm vẫn vậy giống như tượng gỗ ngồi ở trong nhà chính xem phim. Huy hỏi bà vì sao không xem những chương trình khác, bà Thâm nói rằng ở đây không có tín hiệu vệ tinh.

“Hả?” Huy giật mình nhướng mày: “Như vậy mỗi ngày qua đi không phải đều quá nhàm chán sao.” Bà Thâm dời ánh mắt, nét mặt đờ đẫn nhìn màn hình chiếc TV LCD Sony kia: “Tôi lớn tuổi rồi, cũng quen rồi”.

Cơm chiều vẫn thịnh soạn như trước nhưng không khí lại rất nặng nề, Huy trở lại phòng mình, lấy điện thoại đi động ra xem thử, vẫn không có tín hiệu như cũ. Anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trận sương tựa hồ rớt thưa hơn một chút, nhưng bầu trời vẫn xám xịt, chỉ có chút ánh sáng mơ hồ mà thôi, thỉnh thoảng có âm thanh ồn ào ở đâu vọng đến.

Huy ngẫm nghĩ, rồi đi xuyên qua nhà chính ra ngoài sân, thấyHải Yến mắt cũng đang ngó về phía mảng ánh sáng kia, dường như đang có tâm sự: “Có chuyện gì mà náo nhiệt thế nhỉ?”. “À, hôm nay là ngày phát hàng”. Hải Yến thờ ờ nói: “Anh đợi mà xem

“Anh đợi mà xem, hôm nay chắc chắn lũ đàn ông lại làm ầm ỹ đến nửa đêm cho coi.”
“Chia hàng hóa?” Huy nghĩ đến lời nói của người phụ nữ béo tròn kia: “Chẳng lẽ thôn mình đã đạt tới trình độ “làm theo nặng lực, hưởng theo nhu cầu” của chủ nghĩa cộng sản sao?”.

“Hi hi.” Hải Yến cười: “Mỗi tháng vào ngày này, người dân thôn chúng em đều được phân phát hàng hóa các loại”.

“Ồ.” Huy gật gật đầu, cậu quay đầu nhìn chiếc TV LCD trong nhà chính, lại nhìn sang cái áo khoác da chồn trên người Hải Yến, điểm khó hiểu chính là ở đây: ” Tiền để mua những thứ đó, từ đâu mà ra vậy?”.

“Không biết nữa.” Hải Yến nhún nhún vai: “Có ăn có uống là tốt lắm rồi, ai để ý đến chuyện này làm gì?”.

Huy không nói gì. Một lát sau, anh bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện: “Gia đình của em không đi lĩnh đồ hay sao? Có cần anh giúp hay không?”.

“Không cần đâu.” Hải Yến nét mặt hơi khó xử: ” Một hồi nữa sẽ có người đưa tới.” Quả nhiên, mười phút đồng hồ sau, Xuân cùng Cường liền khiêng mấy cái túi dệt bằng vải căng phồng đi tới. Nhìn thấy Huy đứng ở trong sân, Xuân ngẩn ra, lập tức khẽ gật đầu, coi như chào hỏi. Cường thì lại rất nhiệt tình, đưa thuốc mời, còn bắt chuyện mấy câu.

“Nhiều đồ như vậy sao?”. Huy chỉ chỉ chiếc túi vải. À ừ. Anh nghỉ lại nhà bác Thâm, cha tôi đặc biệt kêu tôi mang tới, không để anh thiệt thòi được.”. Huy im lặng một chút, vô tình nhìn sang Hải Yến. Hải Yến không nhìn lại cậu mà đang nhìn Xuân nét mặt phức tạp. Mắt Xuân hơi tránh né ánh nhìn của cô, cùng Cường mang đồ vào trong nhà chính, rồi cùng chào ra về.

Bà Thâm ngồi ở trong nhà chính sắp xếp lại các đồ vật được mang đến, lật tới lật lui, bà xách chiếc túi màu đen lên, xem xét cẩn thận, vẻ mặt ngạc nhiên. “Đây là cái gì,sao mà nặng như vậy?”. “Laptop” Huy tiện tay đón lấy, nhìn thoáng qua nhãn hiệu: “SONY hàng xịn nha”.

“À, cái đó là của em.” Hải Yến lờ đờ uể oải xách cái máy tính lên, xoay người trở về phòng mình. Chỉ chốc lát sau, Hải Yến lại mở hé cửa ra, sắc mặt ửng đỏ: “Anh Huy, anh có rảnh không?”.

Phòng của Hải Yến rất sạch sẽ gọn gàng, phảng phất một mùi hương đặc biệt của trinh nữ. Trên giường có một cái Walkman Sony, bên cạnh là mấy đĩa CD nằm rải rác, đều là album của các ca sĩ nổi tiếng đầu thập niên 90. Trên bàn đọc sách có một cái giá sách nho nhỏ, một vài cuốn sách giáo khoa trung học cơ sở nằm ngay ngắn một chỗ. Mọi thứ đều có vẻ rất sạch sẽ, gọn gàng và khô cứng. Thứ duy nhất có sức sống trong căn phòng là bể cá đặt trên bàn. Huy sở dĩ chú ý đến những con cá này, là bởi vì hình dạng vừa nhỏ vừa dài của chúng, cơ thể chúng phảng phất màu hồng nhạt, nếu để ý nhìn kỹ, có thể thấy những con cá này toàn thân đều trong suốt, nhìn thấy rõ ràng xương sống bên trong, tựa như một con cá thủy tinh đang bơi lượn tung tăng trong bể nước vậy.

Hải Yến để ý thấy Huy đang quan sát những con cá kia, cười nhẹ một tiếng: “Có đẹp không?”.

“À, đẹp lắm.”Huy phục hồi tinh thần lại: “Em tìm anh có chuyện gì thế?”
Hải Yến hơi khó xử chỉ chỉ cái cặp máy tính: “Làm phiền anh, anh Huy.”
Máy tính đã được dỡ ra khỏi hộp, dây nguồn, sách hướng dẫn …….. bày ra đầy bàn, vẻ mặt Hải Yến ngây ngốc không biết phải làm sao. Huy giúp cô kết nối máy tính, khởi động máy, lúc màn hình sáng lên, vẻ mặt Hải Yến dường như hưng phấn thấy rõ, nhưng chân tay vẫn luống cuống như trước. Sau khi hỏi một hồi, Huy mới biết Hải Yến chưa hề biết gì về máy tính.

Huy dạy cô một vài thao tác đơn giản với máy tính, giúp cô đánh ra màn hình hai chữ “Hải Yến”. Hải Yến vô cùng thích thú giống như trẻ con vậy.
Lòng Huy lại nổi lên một cảm giác thương xót, đời sống vật chất của Hải Yến không thể nói là không sung túc, nhưng đời sống tinh thần lại thiếu thốn đến đáng thương.
“Đáng tiếc không thể nối mạng, nếu không máy tính của em có đất dụng võ liền.”
“Lên mạng? Cái gì là lên mạng?” Đang vô cùng khoái trá với trò game nhỏ trong máy, nét mặt Hải Yến lại vô cùng ngây ngô.

Huy khẽ thở dài, giải thích kỹ càng về internet cho cô. Hải Yến lắng nghe vẻ mặt say mê, thỉnh thoảng lại nhẹ phát ra một tiếng cảm thán. “Ngồi ở trong nhà vẫn có thể biết được chuyện ở mọi nơi…Còn có thể kết bạn với mọi người ở khắp nơi…”
Ánh mắt Hải Yến mê mẩn, dường như cô đang thì thào độc thoại một mình. Bỗng nhiên, cô đứng dậy nhìn bốn phía, cười khổ một cái: “Em thật giống như một người tiền sử, đúng không?”.

Huy chỉ có thể cười, từ chối trả lời. “Hãy kể em nghe một chút bên ngoài đi”. Hải Yến xoay người đối diện với Huy, nghiêm túc ngồi xuống: “Em rất muốn biết.”
Cái gọi là “Chuyện bên ngoài”, đối với Huy mà nói chỉ là chuyện sinh hoạt hằng ngày, nhưng đối với Hải Yến thì lại là cảnh trong mơ khó mà với tới. Hiểu biết của cô đối với thế giới này, tựa hồ vẫn chỉ giống như mười mấy năm trước. Trong lòng Huy bỗng cộm lên rất nhiều nghi vấn, thôn này tuy rằng ở nơi hẻo lánh, nhưng cũng không đến nỗi là hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài. Độ tuổi của Hải Yến lại đang ở giai đoạn đầy ắp tò mò muốn khám phá thế giới này, cái gì đã khiến cô mười mấy năm trời cũng không thể bước ra khỏi cái sơn thôn nhỏ này một bước chứ?

Hai người vẫn nói chuyện tới hơn 10 giờ, cho đến lúc bà Thâm tới gõ cửa, Hải Yến mới lưu luyến tiễn Huy trở về phòng. Huy đóng cửa phòng xong, đem chuyện hai ngày qua nghe thấy nhìn thấy viết lại trong sổ tay ghi chép,

Huy đi đến trước cửa sổ, sương sắp tan. Xuyên qua màn sương càng lúc càng thưa dần, ánh đèn trong thôn xóm cảm giác càng thêm chói mắt. Không giống với lúc Huy vừa mới tới, đêm nay thôn mười phần náo nhiệt. Nơi nơi đều có ánh đèn, đàn ông lớn tiếng nói cười, còn có thể ngửi thấy mùi rượu thịt cùng mùi son phấn trên người phụ nữ. Có lẽ, đêm nay nhất định là một đêm không bình thường…

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T – DỊCH VỤ THÁM TỬ TƯ UY TÍN TẠI TPHCM

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>