tham tu tu
Home / DƯỚI VÀNH MŨ THÁM TỬ / Kì án: Đấu Trí…(phần 16)

Kì án: Đấu Trí…(phần 16)

Đột nhiên, hai mắt Huy trừng lớn, tựa hồ như có một tia chớp lóe lên ở trong đầu!. Anh lập tức chụp lấy cánh tay Hải Yến, vội vàng hỏi: “Em trai của em có phải tên là Lâm hay không?”.

“Bịch!” Huy từ trên giường lập tức vục dậy, há miệng ra hít thở như cá thiếu nước.
Tiếng sủa nặng nề của những chú chó vang lên trong giấc mơ tựa hồ còn quanh quẩn ở bên tai, ánh lửa trước mắt cũng vẫn còn đang nhảy múa.

Chừng nửa phút đồng hồ sau, Huy mới xác thực mình đã hoàn toàn thoát khỏi giấc mơ, cố sức xoay người bước xuống giường, định xuống nhà bếp tìm một ly nước để uống. Vừa mới đi đến nhà chính, Huy đột nhiên phát hiện trong sân có ánh lửa loang loáng chớp động, cùng với tiếng người nói ồn ào.

Anh đẩy cửa nhà chính ra, liền bị ánh sáng trước mắt làm cho đầu hoa mắt choáng. Chừng vài giây sau, anh mới nhìn rõ là ông Trường đang dẫn theo mấy người trong thôn tìm kiếm cái gì đó ở trong sân. Trong tay mỗi người đều cầm một cây đuốc và một cây gậy, bộ dạng giống như sắp đối đầu kẻ địch vậy. Bà Thâm cùng Hải Yến đang đứng trên nền sương lạnh buốt, chỉ mặc một chiếc áo mỏng và đi dép lê mà thôi. Thế nhưng hai người họ dường như đều không cảm thấy lạnh, chỉ xót xa nhìn ông Trường, trong ánh mắt tràn đầy sợ hãi cùng tuyệt vọng.

Chú thích ảnh: Một tin nhắn đến điện thoại của Huy, đã giúp phá vỡ thế bế tắc của vụ án.

Chú thích ảnh: Một tin nhắn đến điện thoại của Huy, đã giúp phá vỡ thế bế tắc của vụ án.

Huy vừa định đi qua đó, lập tức bị hai người dân trong thôn chặn ở trước trước mặt. Huy nhìn vẻ mặt hầm hầm không chút thân thiện của họ hướng ông Trường hỏi: “ Trưởng thôn à, xảy ra chuyện gì vậy?”

Ông Trường không trả lời cậu, tiếp tục tập trung tinh thần tìm kiếm trên mặt đất. Thoáng chốc, ông ta ngẩng đầu lên, gọi mấy thôn dân ở trong sân rời đi. “Đi thôi.” Hắn chỉ chỉ thung lũng Long Sơn cách đó không xa: “Chắc chắn nó đã trở về, theo dấu vết tôi quan sát được thì có khả năng nó chạy về hướng kia.”

Nhóm thôn dân liền lập tức rồng rắn đuổi theo, Huy vội chạy tới chụp lấy cánh tay ông Trường: “Rốt cục là đã xảy ra chuyện gì?”. Ông ta gạt tay Huy ra, biểu cảm khách sáo trên mặt đã không còn sót lại chút gì, vẻ mặt trước cây đuốc sáng rừng rực vô cùng hung ác, tàn nhẫn: “Không phải chuyện của cậu! về ngủ đi.” Giọng nói của ông ta lạnh như băng: “Sáng mai sẽ đưa cậu ra ngoài.”Dứt lời, ông ta liền xoay người nhanh chóng rời đi.

Huy đang nghi hoặc, chợt nghe thấy sau lưng đột nhiên òa lên tiếng khóc nức nở. Anh vô thức quay đầu lại nhìn, chỉ thấy bà Thâm cùng Hải Yến đều co ro ngã vật xuống mặt đất lạnh ngắt. Anh vội vàng tiến đến đỡ bọn họ dậy, khó khăn lắm mới đưa được họ vào trong nhà. Bà Thâm đã bất tỉnh nhân sự, Hải Yến thì vô cùng hoảng loạn, vừa khóc vừa bồn chồn không yên.

Huy ấn cô ngồi xuống ghế, lại đỡ bà Thâm nằm trên ghế sofa, bấm vào huyệt nhân trung mấy cái, bà Thâm thở ra một hơi , lại khóc rống lên. Huy quay đầu hỏi Hải Yến: “Rốt cục là đã xảy ra chuyện gì?”

“Em trai của em….” Hải Yến khóc đến thở không ra hơi: “Em trai của em…Nó giết người.”. “Cái gì?” Huy cau chặt mày: “Giết người?”. Hai từ này lại khiến bà Thâm bị kích động mạnh, bà ta khóc thét lên một tiếng, rồi lại ngất lịm đi lần nữa.

Huy lấy cho bà một chén nước, xoay người thấp giọng hỏi Hải Yến: “Em nói rõ ràng một chút, chuyện thế nào?”

“Em trai của em…Mấy ngày hôm trước vào thành phố, trưởng thôn dẫn người đi tìm nó khắp nơi…” Bởi vì không ngừng nức nở, lời nói của Hải Yến cũng liên tục bị gián đoạn: “Vừa rồi, trưởng thôn tới đập cửa, nói em trai của em, em trai của em giết người…”

Huy nghe xong không hiểu gì cả, vào thành phố thôi mà, có cần thiết phải dẫn người đi bắt không? còn nữa, tại sao lại có giết người ở đây? Đột nhiên, hai mắt Huy trừng lớn, tựa hồ như có một tia chớp lóe lên ở trong đầu!. Anh lập tức chụp lấy cánh tay Hải Yến, vội vàng hỏi: “Em trai của em có phải tên là Lâm hay không?”.

“Đúng rồi.” Ánh mắt Hải Yến từ mê hoặc, lập tức trở nên điên cuồng: “Anh biết em trai của em sao? Anh đã gặp nó ở nơi nào đó rồi có đúng hay không?”

Huy không trả lời cô, mà liên tục trách mình ngu ngốc, tại sao mình lại không sớm nghĩ ra chứ?. Chuyện Lâm giết người, nhất định là có liên quan tới bí mật của gia thôn này!

Huy chạy về phòng mình, nhanh chóng mặc quần áo chỉnh tề, vừa bước ra khỏi cửa, liền bị Hải Yến chắn ngay trước mặt. “Anh định đi đâu?” Hải Yến ánh mắt sáng rực.
“Anh đi tìm em trai của em.” Huy không có lòng dạ nào đôi co với cô: “Em và bác gái ở nhà chờ anh.”

“Em cùng đi với anh!”

“Không được!” Huy kiên quyết nói, đẩy cô ra, bước nhanh ra sân. Vừa mới bước ra đường, Huy liền thấy ở phía Nam của thôn có một quầng sáng, còn có tiếng người loáng thoáng truyền tới, anh ngẫm nghĩ, rồi chạy nhanh tới đó.

Nơi đó có một cây cổ thụ, có mấy người đang đứng dưới tán cây, ánh đuốc trong tay phản xạ với lá cây tạo thành một thứ ánh sáng vàng huyền ảo, dưới chân bọn họ, thấp thoáng những vết máu đỏ tươi. Sau khi kiểm tra những vết máu đỏ, Huy phát hiện đó là máu dê, thực chất không phải máu người.

Người bị cho là đã chết là Cường, và hung thủ là Lâm, xung quanh hiện trường không có thi thể nạn nhân, chỉ đầy rẩy những dấu chân cùng đầu mẩu thuốc lá, hiện trường đã bị phá hoại nghiêm trọng.

Biết rõ đây là âm mưa của kẻ xấu, Huy cẩn thận ngồi xổm người xuống kiểm tra từng chi tiết nhỏ, liền có một thôn dân túm chặt cánh tay. Huy hất tay hắn ra, không chút khách sáo hỏi: “Ai là người đầu tiên phát hiện ra Cường bị giết? Thời gian phát hiện vào lúc nào? Thi thể nạn nhân đang ở đâu?”.

Thôn dân kia bị ngữ khí nghiêm khắc của Huy hù sợ, do dự một chút nói: “Chúng tôi cũng không biết, trưởng thôn kêu chúng tôi tới canh chỗ này, nghe nói xác chết đã bị chó sói ăn thịt, chúng tôi không liên quan.”

Huy cầm lấy cây đuốc trong tay người thôn dân bên cạnh, rồi khua đuốc xem xét phạm vi mấy thước xung quanh một hồi, ngẩng đầu lên hỏi người thôn dân kia: “Nhóm của trưởng thôn đuổi theo hướng nào?”

Người thôn dân kia chỉ chỉ hướng thung lũng Long Sơn: “Phía kia kìa.”

Huy nhìn về phía thung lũng cách đó không xa một màu đen kịt, cắn chặt răng, cầm cây đuốc giơ lên chạy tới. Mấy ngày liền sương phủ dày đặc khiến cho mỗi bước tiến về phía trước của Huy đều tiêu tốn rất nhiều sức lực. Vốn tưởng có thể dễ dàng đi xuyên qua khu rừng rậm dưới chân núi, thế nhưng mới được nửa đường thì Huy đã hoàn toàn kiệt sức, anh dựa lưng vào một thân cây há to miệng ra thở dốc, vừa lau mồ hôi, vừa để ý quan sát động tĩnh xung quanh.

Từ hiện trường có thể suy đoán, Cường thực chất không chết, đây là một âm mưu hãm hại Lâm, Lâm trở về từ thành phố sau đó vẫn trốn tránh ở bên ngoài, và vô tình phát hiện một bí mất kinh khủng, nên bọn chúng muốn đổ tội và giết người diệt khẩu. Bởi vậy, góc cây phía Nam của thôn là hiện trường giả. Vấn đề là: ai đã cất công làm việc này? Mục đích làm như vậy để được cái gì?

Bỗng nhiên, phía sau rừng cây truyền tới một tràng “lộp bộp lộp bộp” tiếng chân bước trên lá khô. Huy cảnh giác quay đầu lại, nhìn thấy cách đó không xa có một bóng người đang tập tễnh bước tới.

“Ai đó?” Huy quát một tiếng, cúi người nhặt một cành cây lên. “Huy…anh Huy, là anh sao?” Hải Yến đầu đầy mồ hôi, sắc mặt ửng đỏ, nhìn thấy Huy cô dường như thoáng vui mừng.

“Em tới đây làm gì?” Huy rất kinh ngạc: “Không phải anh bảo em đợi ở trong nhà rồi sao?”.

“Không.” Hải Yến ánh mắt cứng rắn: “Em phải đi cứu em trai em.”

“Cứu cậu ta?” Huy nheo mắt lại: “Em trai của em giết người mà.”. “Dù sao nó cũng là em trai của em!” Lẫn trong giọng nói của Hải Yến là tiếng khóc nức nở: “Em sợ…em sợ bọn họ sẽ làm hại nó.”

“Sẽ không có chuyện đó đâu, sự tình không phức tạp như em nghĩ đâu.” Huy an ủi cô: “Sau khi trưởng thôn tìm được cậu ta, sẽ giao cho cơ quan pháp luật xử lý, đến lúc đó, mọi chuyện sẽ được làm rõ thôi. Có điều…”

Huy ngẫm nghĩ: “Có một chuyện anh nghĩ không ra, em trai của em chẳng qua chỉ là ra ngoài chơi mà thôi, trưởng thôn có cần thiết dẫn người đi bắt cậu ta không?”.
Hải Yến toàn thân hơi run rẩy, cơ thể khẽ động nói: “Đi nhanh thôi, trời sắp sáng rồi.”

Dứt lời, cô liền dẫm lên mặt sương dày đặc hướng về thung lũng Long Sơn đi đến, Huy không tiếp tục hỏi nữa, giơ cây đuốc lên đi ở phía sau cô.

Sau hơn nửa tiếng vất vả khó nhọc, thung lũng cuối cùng hiện ra hoàn toàn trước mắt hai người. Dưới màn trời xám đặc, Long Sơn đứng sừng sững, hiểm trở, cao không thấy đỉnh. Huy vừa lau mồ hôi, vừa cố gắng mở to đôi mắt ngắm nhìn tòa núi lớn.

Bỗng nhiên anh giật giật cánh tay Hải Yến: “Em xem kìa.” Anh chỉ chỉ khu rừng ở sườn Đông ngọn núi, ở chỗ đó, có một dải sáng đang di động. Hải Yến vội lập tức xoay người chạy lên núi. “Em trai của em nhất định ở chỗ đó!”

Lời còn chưa dứt, bóng cô đã biến mất trong khu rừng ở phía trước. Huy không kịp nghĩ nhiều, bước nhanh đuổi theo. Đường núi rất khó đi, ngoài việc đường đi bị che lấp, dưới lớp sương mềm, chỗ chỗ cũng đều là đá. Mới đi được mấy chục mét, liền nghe thấy Hải Yến kêu ái một tiếng, Huy thầm kêu không ổn, vừa gia tăng tốc độ, vừa cố gắng giơ cây đuốc chiếu ánh sáng ra càng xa càng tốt.

Hải Yến đứng ở phía trước cách vài mét, dáng người nghiêng nghiêng hơi kỳ quặc , đi đến gần, Huy mới thở phào một cái. Vì cô chạy quá nhanh, lại không nhìn rõ đường, tóc vướng vào nhánh cây ở ven đường. Huy vội vàng cắm cây đuốc trên một thân cây ở bên cạnh, giúp cô gỡ mái tóc xuống. Bốn bàn tay cùng loay hoay một lúc, tóc ngược lại càng quấn chặt hơn. Hải Yến vô cùng bực dọc, điên tiết nắm cành cây tùng kia bẻ gẫy luôn, không cần gỡ đoạn cây vướng ở tóc nữa, xoay người chạy đi, không ngờ vấp phải một hòn đá, “bụp” một tiếng ngã sóng xoài trên mặt đất. Tận đáy lòng Huy phát ra một tiếng thở dài, đôi tay khép lại, nhẹ nhàng đặt trên bờ vai cô.
Mấy phút đồng hồ sau, tiếng khóc của Hải Yến dần dần vơi bớt, cô đẩy Huy ra, không nói một lời gỡ đoạn cây bị cuốn vào tóc. Sau khi gỡ xong, cô nhanh chóng đứng lên, lau mặt, nhỏ giọng nói: “Mình đi thôi.”

“Em biết đường sao?” Huy hỏi, Hải Yến gật gật đầu. Huy đưa cây đuốc cho cô: “Em đi trước đi.” Nghĩ ngợi chốc lát, Huy lại nói thêm: “Chú ý nhìn đường nhé.”

Càng lên cao, núi rừng càng rậm rạp, lại thêm khắp nơi mênh mông một màu trắng xóa, Huy nhanh chóng mất phương hướng. Cũng may Hải Yến vẫn ở phía trước dẫn đường, giữa đường núi quanh co, dần dần cũng tiếp cận được với sườn núi. Những vệt sáng kia cũng càng ngày càng hiện rõ, Huy để ý thấy bọn họ vẫn đang từ từ di chuyển lên trên động, điều này nói lên rằng nhóm người truy đuổi còn chưa bắt được Lâm.

Hải Yến cũng đoán biết điều này, vừa cố sức dán mắt vào những điểm sáng kia, vừa nhanh chóng chạy tới. Nhưng điều khiến Huy cảm thấy kỳ quái là, nhóm người truy đuổi kia rõ ràng ở sườn đông ngọn núi, Hải Yến lựa chọn đường đi lại là hướng Tây

.
“Đợi một chút!” Huy thở hồng hộc nói: “Không lầm hướng chứ?”

“Không sai đâu.”Hải Yến không quay đầu lại: “Ở đây có con đường tắt.”

Đường tắt ư, Huy lại thấy bọn họ càng ngày càng xa nhóm người truy đuổi. Hải Yến dường như chẳng hề muốn cản đường bọn người kia, mà là muốn nhanh tới một địa điểm khác.

Huy không nhịn được sinh lòng nghi ngờ, đang định hỏi rốt cục là chuyện gì, thì nghe thấy trong túi áo của mình truyền tới hai tiếng “tích tích”. Có tin nhắn. Huy theo quán tính mò điện thoại di động, vừa mới thò tay vào trong túi áo, cả người liền cứng đờ. Địa phương này không có tín hiệu điện thoại di động mà.

Ai gửi tin nhắn tới chứ?

Huy lấy điện thoại di động ra, lập tức phát hiện mình trước sau chưa hề tắt bluetooth. Đây chính là một tập tin gửi từ điện thoại di động Nokia, Huy liền chọn tiếp nhận, vài giây sau, một tấm hình xuất hiện trên màn hình điện thoại di động của Huy.

Tấm hình này là một hình ảnh do điện thoại di động chụp lại, hình ảnh rất mờ, hơn nữa lại cực kỳ mơ hồ, căn bản là không thể nhìn rõ. Huy loay hoay hồi lâu cũng không nhận được là hình ảnh gì.

Bỗng nhiên, trước mắt Huy sáng rực, một tia sáng lóa lên trong đầu! Anh liền biết ai đã gửi tin nhắn này tới!…

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T – DỊCH VỤ THÁM TỬ TƯ UY TÍN TẠI TPHCM

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>