tham tu tu
Home / DƯỚI VÀNH MŨ THÁM TỬ / Kì án: Đấu Trí… (Phần 7)

Kì án: Đấu Trí… (Phần 7)

“Mấy ngày trước, có người nhìn thấy tên Đinh Thụ Thành đến mát xa ở quán “Hương Thủy”, sau đó thì không thấy hắn xuất hiện nữa.”…
Sau cuộc trò chuyện ngắn ngủi với Huỳnh Văn Sâm, quyết tâm phá án trong lòng thám tử Huy luôn sôi sục, ngay thời khắc này anh biết mình phải bắt đầu từ đâu.
Dù chưa tới giờ tan học, trước cửa trường tiểu học số 6 đã chật ních phụ huynh học sinh với đủ loại xe cộ. Người đi đường qua lại cũng không cảm thấy khó chịu, ai cũng mỉm cười thân thiện. Chuyện trẻ em liên tiếp mất tích đã lan truyền khắp thành phố, mọi người đều không muốn tai họa sẽ giáng xuống đầu bảo bối của gia đình mình.
Trong một tiệm ăn nhanh bên đường, Huy nhìn chằm chằm cổng trường tiểu học số 6, miệng hớp từng hớp sữa đậu nành đã lạnh ngắt. Sau đó vội vàng đứng dậy, chen chân vào đám đông những phụ huynh bên kia đường, nhắm trúng một người đàn ông mặc chiếc áo gió màu xám, lập tức túm chặt cánh tay của y.
Người đàn ông đó quay đầu lại, nét mặt bị va đầu phải vách tường, vội nhỏ giọng cầu xin: “Đừng ở đây, đừng ở đây, con trai tôi sắp tan học rồi.”
Huy ấn lão ta ngồi xuống ghế hỏi: “Vì sao không chịu nghe điện thoại của tôi?”
“Tôi không nghe thấy mà.” Lão quỷ mắt láo liên: ” Hôm nào tôi cũng bận túi bụi nha….”
“Chuyện tôi nhờ anh nghe ngóng, có tin tức gì chưa?”
“Chưa có.” Hắn đột nhiên trả lời câu hỏi này bằng ngữ điệu rõ ràng, dõng dạc, nói xong định đứng lên luôn: “Thực xin lỗi nha, tôi phải đi đón con trai tôi.”
Huy chẳng cần giải thích, lại ấn hắn trở lại chiếc ghế. Lão quỷ có vẻ đang rất vội, liên tục hướng Huy van nài: “Cậu thả tôi đi mà, vợ cũ của tôi “la sát” lắm, cậu cũng biết mà, mỗi tháng tôi chỉ được gặp con tôi một lần mà thôi…”
“Được thôi.” Huy chậm rãi ngồi tại chỗ đốt một điếu thuốc: “Vậy thì hãy nói thật đi.”
Lão quỷ nhỏ giọng chửi đổng một câu, xem đồng hồ trên tay: “Cho tôi ly nước trước đi, tôi muốn uống trà sữa trân châu.”
“Được.” Huy đứng dậy, chỉ một ngón tay vào mũi lão quỷ: “Anh mà dám chạy thì…”
“Ấy da, tôi không dám đâu.” Lão quỷ khổ sở phất phất tay: “Nhanh nhanh một chút đi.”
Lão quỷ uống như đã chết khát ba ngày, không sợ phỏng miệng, hút liền mấy hơi dài: “Cậu biết không, cái món này uống rất là ngon.”
“Nói đi, anh đã tìm hiểu được những gì?”.
“Cái tên họ Đinh kia kia chẳng thấy chút tăm tích nào, chắc là bỏ trốn rồi.” Lão quỷ hạ giọng: ” Về phần chuyện của Huỳnh Văn Sâm, cấp trên đều biết ông ta rơi vào bẫy đã được gài sẵn, nghe nói có liên quan đến vụ án mà ông Sâm đang điều tra.”
“Vụ án gì?”
“Cụ thể thì không biết, nghe nói liên quan tới việc trẻ con mất tích.”
Huy ngẫm nghĩ một chút lại hỏi: “Chủ mưu đằng sau là ai?”.
“Tôi không biết chính xác lắm, chỉ biết là người bản địa.” Lão quỷ nhìn chung quanh một chút, thấp giọng nói: ” Thám tử Huy à, cậu là người tử tế, tôi có lòng tốt nhắc nhở cậu một câu…”
“Câu gì?”
“Đám người đó không dễ chọc vào đâu, Huỳnh Văn Sâm là một nhân vật như thế mà họ còn có thể đánh gục, huống hồ là cậu. “ Lão quỷ tỏ vẻ thành tâm tận tình khuyên bảo: “ Tôi thấy cậu đừng nên nhúng tay vào vũng nước đục này.”
“Vậy sao?” Huy nhướng lông mày: ” Nói như vậy, chứng tỏ anh cũng biết một chút nội tình ha.”
“Không có, không có.” Lão quỷ cuống quýt dời ánh mắt: “Tôi không biết gì hết.”
“Hãy nói thật với tôi đi” Huy nheo mắt lại, chậm rãi nói: “Anh không lừa được tôi đâu.”

Chú thích ảnh: Theo thông tin mà lão quỷ cung cấp, Đinh Thụ Thành chính xác đã xuất hiện tại một quán mát – xa trên địa bàn thành phố.
Chú thích ảnh: Theo thông tin mà lão quỷ cung cấp, Đinh Thụ Thành chính xác đã xuất hiện tại một quán mát – xa trên địa bàn thành phố.

Lão quỷ cười gượng mấy tiếng, nét mặt lại càng hồi hộp. Để che đậy đi nét mặt, hắn bưng ly trà sữa lên hút một hơi thật dài, bỗng nhiên, hắn phùng miệng, hai mắt trợn lên, lấy tay ra sức vuốt vuốt lên cổ họng.
Huy nhìn lướt qua “trân châu” đã đầy trong ống hút, vẫn không cử động nhìn chằm chằm lão quỷ đang giãy dụa trước mặt. Lão quỷ bị sặc trà sữa mặt đã chuyển thành màu tím, con mắt cơ hồ như muốn lòi ra khỏi hốc mắt. Hắn đứng dậy, bất chấp tất cả thò ngón tay vào miệng móc móc, cằm với ngực dính toàn nước miếng, nhưng cái hạt “Trân châu” kia như muốn lấy mạng của hắn, vẫn kẹt ở trong khí quản như trước.
Huy liền nhấc chân nhảy lên bàn, đạp một đạp trúng ngay ngực lão quỷ. Lão quỷ không thể động đậy, lại nói không ra lời, liên tục chắp tay cầu xin Huy. Huy lấy từ trong túi áo ra sổ ghi chép với một cây bút, ném tới trước mặt hắn, lão quỷ rất nhanh chụp lấy cây bút, sau đó viết vội mấy chữ lên sổ ghi chép, rồi ngẩng đầu hướng Huy điên cuồng khoa tay múa chân chỉ chỉ vào cổ họng của mình.
Huy bỏ chân ra, lách ra phía sau lão quỷ, đôi tay vờn quanh eo hắn, sau đó tay trái nắm thành nắm đấm, ngón cái chìa ra ấn vào vùng ngực cùng bụng của lão quỷ, rồi tay phải nắm lấy nắm tay trái, nhanh chóng ép từ bụng lão hướng lên phía trên, sau vài lần như vậy, lão quỷ rốt cục ra sức ho khan, một hạt “trân châu” bị hắn phun lên trên mặt bàn, nảy tưng tưng vài cái sau đó lăn vào góc tường. Chờ cho đến khi tiếng ho khan của hắn hơi giảm đi một chút, Huy vỗ vỗ bờ vai của hắn, chỉ hai chữ “Hương Thủy” trong cuốn sổ tay trên bàn hỏi: “Cái này có nghĩa là gì?”
“Không có nghĩa gì hết.” Lão quỷ nhắm mắt lại, dựa vào phía sau: “Chỉ là viết bừa thôi.”
Huy không lên tiếng, mà là vẫn nhìn chằm chằm vào mặt lão quỷ. “Cậu nhìn tôi như thế cũng không ích gì.” Lão quỷ quay người qua một bên: “Tôi còn chưa muốn chết sớm đâu.”
Lúc này, một đám học sinh tiểu học đã chen vào tiệm ăn nhanh, trong đó có một đứa vô tình nhìn lướt qua phía bên này, lập tức kêu lên một tiếng: “ Ba?”
Lão quỷ giật mình, liền mở to mắt, vẻ mặt rạng rỡ: “Dương ơi!”
Dương vẻ mặt đầy hồ nghi đi tới, nhìn chằm chằm Huy không chút thiện cảm. Lão quỷ mặt mày hớn hở ngồi xổm người xuống, ôm chặt con trai của mình: “Con muốn ăn cái gì? ba đãi nè! nhưng mà không được uống trà sữa trân châu nhé.”
Dương giãy thoát khỏi vòng tay của Lão Quỷ đang ôm chặt nó, nhìn Huy nhíu mày: “Ông ta là cảnh sát à, ba lại làm chuyện bậy bạ gì sao?”.
“Ba cháu không có làm chuyện xấu đâu.” Huy mở miệng, cậu ngồi xổm người xuống vỗ vỗ đầu Dương: “Ông ấy đang giúp chú thực thi một nhiệm vụ rất bí mật đó.”
“Nhiệm vụ gì?” Dương vẫn bán tín bán nghi.
“Chú không thể nói cho cháu biết được, bởi vì đây là nhiệm vụ bí mật mà.”
“Vâng, thật ra ba của cháu rất khá đó.” Cậu bé còn ra vẻ độ lượng: “Vậy cháu có cần làm ra vẻ không quen biết hai người không?”
“Không cần vậy đâu.” Huy mỉm cười: “Cháu đi mua cái gì ăn đi, chú mời.”
Dương cực kỳ sung sướng liền chạy đi. Lão quỷ thở nhẹ ra, xấu hổ chớp mắt nói một câu “Cảm ơn.” Huy không trả lời, thò tay vào trong ví tiền lấy ra 500 ngàn đưa cho hắn: “Phí săn tin”. Lão quỷ không khách khí, thản nhiên bỏ vào trong túi, xoay người định đi, Huy lại gọi hắn lại: “Đợi một chút.”
Lão quỷ lại làm vẻ mặt khổ sở: “Tôi thực sự là không biết gì mà …”
“Cầm lấy.”
Trước vẻ sửng sốt ngỡ ngàng của Lão quỷ, Huy chìa ra trước mặt hắn 500 ngàn đồng nữa.
“Trời đang lạnh, hãy mua cho con trai anh đôi giày đi.” Huy nhìn Dương đang ngồi một chỗ gần đó lắc đầu: “Anh nhìn xem.”
Lão quỷ do dự một chút, rồi vẫn nhận lấy, nét mặt lại càng phức tạp, tựa hồ cực kỳ khó xử.
“Đi Đi” Huy dời ánh mắt, phất phất tay: “Con trai anh đang chờ anh kìa.”
Lão quỷ đứng sững vài giây, sau đó chép chép miệng, giống như hạ quyết tâm rất lớn thấp giọng nói: “Thám tử Huy?”
“Sao?”
“Mấy ngày trước, có người nhìn thấy tên Đinh Thụ Thành đến mát xa ở quán “Hương Thủy”, sau đó thì không thấy hắn xuất hiện nữa.”
Huy đột nhiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm lão quỷ vài giây, lặng lẽ thở dài nhẹ nhõm một hơi.
“Cảm ơn.”./.
* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *