tham tu tu
Home / DƯỚI VÀNH MŨ THÁM TỬ / Kì án: Đấu Trí…(phần 8)

Kì án: Đấu Trí…(phần 8)

Vừa mới chiếu đèn pin vào phòng, mắt Huy liền tối sầm lại, một bóng người xuất hiện sừng sững trước mặt, hai tay đang nâng lên, một thanh sắt đen ngòm chỉa thẳng vào Huy.
Quán “Hương Thủy” nằm ở ngoại thành, vùng tiếp giáp giữa thành thị với nông thôn, lần đầu tiên tới đây thám tử Huy cũng thấy có đôi chút kinh hãi.
Cái gọi là quán mát-xa cao cấp, thực chất chỉ là một tòa nhà hai tầng, bởi vì đã lâu không bảo dưỡng, trở nên vô cùng loang lổ cũ nát. Huy quanh quẩn một vòng quán, phát hiện tất cả các cửa sổ đều bị che kín mít bẳng rèm che dày, ở ngoài không thể biết bên trong đang làm gì. Trên cửa chính có dán một tờ giấy trắng đã ố vàng, viết vẻn vẹn mấy chữ: “Ngừng kinh doanh sửa sang lại”.
Huy ngẫm nghĩ một chút rồi xoay người đi qua phía đường cái đối diện, nơi đó có một cửa hàng sửa xe. Sau khi tán gẫu với ông lão sửa xe mấy câu Huy quay qua hỏi ông ta về tình trạng của quán “Hương Thủy”. Ông lão nói, ông ta đã sửa xe ở chỗ này đã lâu lắm rồi, từ trước khi quán mát-xa này bắt đầu xây dựng. Ông nhớ có một chuyện rất kỳ quái đó là, sau khi trang trí bên ngoài thật tráng lệ, nhân viên thi công liền rút đi, từ đó về sau không có người nào tới nơi này nữa. Vì thế cũng có thể nói, cái quán này trước giờ chưa khai trương kinh doanh.
Huy thầm tính toán trong lòng, liền trở về Trung tâm Thám tử Sài Gòn (T&T) tiến hành điều tra thêm hồ sơ tài liệu, kết quả không ngoài dự đoán. Xem xét danh sách các doanh nghiệp nộp thuế theo chương mục của doanh nghiệp bình thường, thì quán “Hương Thủy” chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, sự tồn tại của nó chắc chắn là trái pháp luật, cũng rất có khả năng nó được xây dựng với mục đích rửa tiền, còn nữa…
Huy không muốn nghĩ tiếp, bởi vì Đinh Thụ Thành rất có khả năng đang ở trong quán “Hương Thủy” này. Không có gì phải chờ đợi thêm nữa, Huy quyết định tối nay sẽ hành động, và lần này là hành động một mình.
Đã quá hai giờ đêm, con đường vốn đã vắng vẻ lại càng im ắng.
Huy chậm rãi bước tới trước một cánh cửa sổ, thò tay vào trong balô lấy ra một dụng cụ phá cửa. Anh dùng dao cắt thủy tinh khoét một lỗ trên cửa sổ có đường kính khoản nửa mét, sau đó cẩn thận rón rén gỡ miếng thủy tinh xuống. Mới vén cái rèm vừa dày vừa nặng kia qua hai bên, tay Huy liền khựng lại. Không ngoài dự liệu, phía trong cửa sổ còn có hàng rào bảo vệ.

Chú thích ảnh:  Một ánh mắt đen xuất hiện trong đêm, làm Huy giật mình thản thốt
Chú thích ảnh: Một ánh mắt đen xuất hiện trong đêm, làm Huy giật mình thản thốt

Huy cất dụng cụ phá cửa đi, đứng dậy chui vào bên trong tòa nhà. Bên trong có một cái giàn giáo, phía nam của giàn dáo là một cánh cửa sắt, đoán chừng phía sau là nhà bếp. Huy bật đèn pin chiếu sáng, chỉ thấy một then sắt to bản chắn ngang giữa cửa sắt, một cái khóa sắt lớn khóa trên đó. Huy lấy từ trong balô ra một cây gậy sắt, cắm vào ống khóa, dùng lực bẻ hai cái, khóa sắt liền rơi ra. Huy liền ngồi tại chỗ, xác định chắc chắn bốn phía không có người, mới nhẹ nhàng kéo cánh cửa sắt ra, bước vào.
Vào trong phòng, Huy lập tức phát hiện mình đang đi vào một gian phòng trát xi măng khoảng 10 mét vuông, không có cửa sổ, bốn phía ném rải rác một vài túi thực phẩm đóng gói, vỏ trứng gà và chai bia.
Đối diện gian phòng là một cánh cửa gỗ. Huy đi lại, thử xoay kéo một chút, cánh cửa kẽo kẹt mở ra. Một cơn gió lạnh đập vào mặt Huy, dưới chân là một đoạn cầu thang có bốn bậc, phía dưới lại là một đại sảnh khoảng hai trăm mét vuông, ở giữa có thể nhìn thấy hai cái hố to hình vuông, nơi này hẳn là bể tắm. Huy vừa đi, vừa lưu ý xi măng và thanh gỗ dưới chân. Bên trong phòng có vẻ như là mới được trang trí xong, thậm chí chưa hề dọn dẹp một chút nào cả. Đi đến bên cạnh hố to, Huy tiện tay chiếu đèn vào bên trong hố xem xét một chút. Dưới đáy bể tắm chất một đống hổ lốn hình như là nệm cỏ với chăn màn gì đó, anh giật mình, nhấc chân nhảy xuống.
Chân vừa chạm đất, Huy liền giẫm phải một cái gì đó mềm mềm, cẩn thận nhìn kỹ lại, là một cuộn chăn màn dơ bẩn không còn phân biệt được màu sắc nữa. Huy ngồi xổm người xuống cẩn thận lật xem, lại lôi ra mấy cọng cỏ trong nệm cỏ, dùng ngón tay vân vê, hơi ẩm ưới, nhưng vẫn chưa mục nát.
Huy đứng dậy nhíu mày, nơi này hiển nhiên đã từng có người ở, hơn nữa có thể khẳng định đó không phải là những công nhân xây dựng tòa nhà này. Nếu không tại sao trong hoàn cảnh ẩm ướt như vậy, đã mấy năm rồi, nệm cỏ này còn chưa bị mục nát chút nào.
Huy tiện tay nhặt một thanh gỗ ở mép hố, lật qua lật lại một chút những sợi bông đã rách nát kia. Mấy phút đồng hồ sau, Huy khều khều một mảnh vải rách mướp, trên mảnh vải có thể nhìn thấy vẫn còn một chút màu hồng lờ mờ. Đây hẳn là một chiếc áo sơ mi, từ kích thước có thể đoán biết, chủ nhân của nó thân hình tựa hồ nhỏ nhỏ, xinh xinh..
Huy ném cây gỗ, cắn chặt răng, nếu như anh đoán không sai, thì nơi này đã từng là nơi nhốt những bé gái bị lừa đem bán.
Phía bắc của bể tắm là một đoạn cầu thang chưa bị bịt kín, Huy nhảy lên khỏi hố lớn, men theo cầu thang lên tầng hai. Tình trạng tầng hai với tầng một không khác biệt gì lắm, ở giữa là một khoảng trống lớn, có vẻ như là phòng để khách nghỉ ngơi. Bốn phía còn lại là các phòng nhỏ bố trí thành một vòng, có vẻ như là sử dụng làm phòng cho thuê. Huy xem xét từng cái một, mỗi gian phòng về cơ bản đều giống nhau. Đi vào hành lang sườn phía đông, cảnh tượng trước mắt lại không hề giống.
Trái ngược với các chỗ khác, nơi này lộn xộn hơn nhiều, bàn ghế vỡ nát, chai bia chỏng chơ khắp nơi. Quét ánh đèn pin qua tường, bỗng nhiên phát hiện ra một điểm mờ ảo phía xa, Huy chiếu thẳng đèn pin vào chỗ đó, có thể đoán đó là vết tích do dao, gậy sắt gì đó gây ra. Ở trên một mặt tường khác, Huy phát hiện một vệt chất lỏng màu nâu khô lại, nhìn qua vẫn còn cảm giác sền sệch, từ tình trạng này mà suy đoán, hẳn là bị một vật gì đó đâm làm trọng thương, máu phun tung tóe ra mà tạo thành.
Huy chiếu đèn một vòng khắp bốn phía, lại phát hiện ra không ít vết máu. Tay anh hơi run run, hiển nhiên, nơi này từng diễn ra một trận sát phạt. Mà phun ra nhiều máu như thế, bất luận là một đấu một hay là loạn đả, chắc chắn là có thương vong. Về phần người bị thương là ai, Huy không muốn nghĩ tới. Anh ép mình phải bước ra, tiếp tục xem xét căn phòng tiếp theo.
Vừa mới chiếu đèn pin vào phòng, mắt Huy liền tối sầm lại, một bóng người xuất hiện sừng sững trước mặt, hai tay đang nâng lên, một thanh sắt đen ngòm chỉa thẳng vào Huy.
Trúng mai phục rồi!
Huy lập tức tắt đèn pin, xoay người tránh khỏi ngưỡng cửa, lưng ép chặt vào vách tường, đồng thời ra sức lục lọi ba lô. Lúc Huy lấy được cây gậy sắt cạy cửa nắm ở trong tay, mới cảm giác lòng bàn tay đã đầy mồ hôi lạnh./.
* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

VĂN PHÒNG THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *