tham tu tu
Home / DƯỚI VÀNH MŨ THÁM TỬ / Kì án: Đấu Trí…(phần 9)

Kì án: Đấu Trí…(phần 9)

Là một đứa bé gái, Huy nhìn thân hình nó cao không quá một mét rưỡi mái tóc dài dơ dáy bẩn thỉu, càng cảm thấy kinh ngạc.

Trong thời khắc sinh tử ấy, thám tử Huy phát hiện, đối phương không có ý tấn công mình, thậm chí là không di chuyển.

Mắt kính theo mồ hôi trượt từ trên sống mũi xuống, Huy lấy tay giữ mắt kính lại, ra sức kìm nén hô hấp của mình đang dồn dập bình tĩnh trở lại, đồng thời cố gắng lắng nghe động tĩnh của đối phương. Nhưng đối phương tựa hồ rất kiên nhẫn, trước sau vẫn yên lặng đứng ở trong phòng. Huy dần dần cảm thấy kỳ quặc, nếu như đối phương mai phục, sao lại chỉ có một người?, sao lại trì hoãn lâu như vậy, đồng phạm sớm đã phải tới đây rồi chứ. Hơn nữa vừa rồi rõ ràng đối phương có cơ hội ra tay, vì sao lại không ra tay?

Huy hạ quyết tâm, ngồi xổm người xuống, lặng lẽ di chuyển tới ngưỡng cửa, xoay người, đột nhiên bật sáng đèn pin nghiêng hướng lên trên chiếu tới.

Mặt đối phương bị ánh sáng bao phủ, Huy vốn định nhân cơ hội này cầm cây gậy sắt cạy cửa đập tới, đánh cho y không kịp trở tay, song sau khi Huy nhìn rõ khuôn mặt người kia, lại quên mất tất cả ý định, chỉ thét lên một tiếng kinh hãi.

Đó là khuôn mặt của một người bị đánh trọng thương sắp chết, đôi mắt anh ta vẫn mở hờ nhưng đã vô hồn không còn chút ánh sáng, Huy nhận ra người đó chính là Đinh Thụ Thành.

Huy chết lặng tại chỗ, sau khi cố sức phục hồi lại tinh thần, vội vàng cất kỹ gậy sắt, bước nhanh đến bên cạnh Đinh Thụ Thành, dùng đèn pin chiếu từ trên xuống dưới.

Đinh Thụ Thành chắc là đã bị tra tấn từ rất lâu rồi, khắp người cậu ta, vẫn có thể thấy được hoàn cảnh trước đó rất bi thảm.

Đinh Thụ Thành tóc với máu khô bê bết thành một khối, trên mặt cậu ta có một vết thương do vật sắc bén chém qua, sâu đến tận xương. Trong mấy vết thương này thì bất kỳ một vết nào cũng đủ làm cho một thanh niên cường tráng hoàn toàn mất đi năng lực phản kháng, mà Đinh Thụ Thành trước sau vẫn không hề động đậy đứng im, dựa người vào trên một cái kệ bằng sắt, hai tay nắm chặt một thanh sắt, cảnh giác nhắm về phía trước.

Người này, trong khoảnh khắc sinh tử cậu ta vẫn đang kiên trì chiến đấu.

Huy thở dài, giơ tay định lấy thanh sắt trong tay cậu ta, kéo hai lần, nó vẫn không nhúc nhích, trong lòng không khỏi càng cảm thấy ngậm ngùi, lại cố sức kéo. Đinh Thụ Thành bỗng lay động, dưới chân lập tức truyền tới tiếng loạt soạt.

ki 9

Huy dùng đèn pin chiếu thử, bên dưới chân Đinh Thụ Thành rải rác một đống lớn vỏ gói mì ăn liền rỗng không, còn có một vài gói gia vị bị xé, bị liếm sạch sẽ không còn chút gì. Huy trong lòng nảy sinh nghi ngờ, chẳng lẽ… Huy dự cảm có điều gì đó thật khác thường. Bất chợt đống chăn bông rách ở góc tường bỗng nhiên động đậy!

Huy vội vàng chiếu đèn pin sang, đống chăn bông kia ngừng nhúc nhích, nhưng rồi rất nhanh lại bắt đầu ngọ ngoạy, vài giây sau, lộ ra một khuôn mặt.

Huy kinh hoảng tột cùng, quên cả lấy gậy sắt ra để tự vệ. Mà người kia tựa hồ cũng không có ý đối địch với Huy, thậm chí còn không thèm để ý đến cậu, từ trong đống chăn bông tự đứng lên, tập tễnh đi đến dưới chân Đinh Thụ Thành, ngồi xổm người xuống trước đống vỏ gói kia tìm tìm kiếm kiếm.

Là một đứa bé gái, Huy nhìn thân hình nó cao không quá một mét rưỡi mái tóc dài dơ dáy bẩn thỉu, càng cảm thấy kinh ngạc.

Con bé moi móc từ trong đống rác rưởi kia một chai nước khoáng, nước bên trong còn có non nửa, vẩn đục. Sau khi uống nước, con bé tiếp tục chăm chú tìm kiếm ở trong đống rác, cuối cùng nhặt lên một cái vỏ gói mì ăn liền, dùng đầu lưỡi liếm một chút vụn bên trong.

Huy ngồi xổm người xuống, ngẫm nghĩ rồi thấp giọng hỏi: “Em là ai vậy?”.

Con bé không hề có phản ứng với câu hỏi của Huy, trước sau đều chăm chăm nhai đồ ăn trong miệng. Huy hỏi liền mấy lần, con bé đều không đáp lại.

Huy hơi nhíu mày, vươn tay ra, định kéo con bé lại. Đầu ngón tay vừa mới đụng tới cánh tay con bé, con bé liền giống như bị bỏng nhảy dựng lên, vừa lăn vừa bò trốn ở phía sau người Đinh Thụ Thành, ra sức túm chặt góc áo cậu ta, ngơ ngác hoảng sợ nhìn Huy.

Huy vội vàng rút tay về, thấp giọng nói: “Đừng sợ, đừng sợ, anh sẽ không làm hại em đâu, Em tên là gì vậy?”.

Con bé không nói gì, dùng toàn bộ sức lực vốn có chui vào núp ở phía sau Đinh Thụ Thành, dường như nó coi đó là thần hộ mệnh của mình.

Bỗng nhiên, Huy cảm giác mình đã nhìn thấu được chân tướng của sự thật.

Đinh Thụ Thành đứng ở một đại sảnh, mặt đầy cảnh giác nhìn mấy người đang bao vây mình. Bên cạnh cái hố to, con bé bị một người đàn ông khác lôi tới.

Đinh Thụ Thành không tìm chỗ ẩn núp, nhìn con bé, tay chậm rãi thò xuống eo. Lúc này, người đàn ông trước mặt đã ra tay, Đinh Thụ Thành một đạp làm hắn ngã lăn xuống đất, đồng thời hướng về phía con bé chạy tới. Người đàn ông đang giữ con bé vội vàng buông nó ra, thò tay móc súng. Đinh Thụ Thành dùng thanh sắt tấn công, người đàn ông ngã bật ngửa ra sau. Đinh Thụ Thành một tay giữ chặt con bé mới phát hiện cửa vào đã bị chặn lại, chỉ có thể chạy lên lầu.

Trong hành lang ngoằn ngoèo lên lầu hai, Đinh Thụ Thành vừa đánh vừa lui, trong mưa đạn, vách tường bên cạnh thỉnh thoảng tóe ra những tia lửa, Đinh Thụ Thành vừa bảo vệ con bé vừa nổ súng. Đột nhiên, từ trong một căn phòng nhảy ra mấy người, Đinh Thụ Thành giơ thanh sắt lên, lại phát hiện mình bị bao vây bởi đám đông. Một con dao sáng lấp loáng chém tới, đón nhận nhát dao trí mạng này chính là khuôn mặt của cậu, Đinh Thụ Thành đau đớn đến cùng cực gào lên, tiện tay nhặt một thanh sắt vụt loạn xạ tới, cuối cùng cũng lao ra được khỏi vòng vây. Đinh Thụ thành kéo con bé trốn vào trong một căn phòng cho thuê, lại kéo mấy cái kệ sắt qua ngăn ở ngưỡng cửa. Cậu giấu con bé ở sau lưng. Cậu cảm thấy lạnh, máu từ trong vết thương từ từ thấm ra, rồi từng chút từng chút sự sống dần dần yếu đi. Cậu chỉ biết tựa vào khung sắt mới có thể đứng vững nổi, chỉ biết giữ chặt thanh sắt, biết bản thân mình cùng con bé phía sau đã tạm thời không sao. Cậu chỉ biết nhất định phải nói một cái gì đó, mới có thể làm cho bản thân và con bé có lòng tin để mà chống đỡ.

“Anh là cảnh sát, không sao đâu, đừng sợ hãi.”

Cậu lại nhắc đi nhắc lại câu nói này, nhưng thứ mà con bé nghe thấy, chỉ là một vài lời nói đứt đoạn không rõ ràng.

Khi giọng nói này càng lúc càng thấp, cuối cùng dần dần biến mất, con bé mới phát hiện người đang che chở cho nó đã lạnh cóng, cứng ngắc. Nó đứng dậy, tìm lối ra khỏi tòa nhà im lìm không một tiếng động, có điều, mỗi cánh cửa mà nó đụng đến đều đã bị khóa chặt.

Đói khát khiến cho nó quên mất sợ hãi, quên mất khóc lóc, ngược lại càng ra sức tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể ăn được. Sau đó, nó trở lại căn phòng cho thuê kia, trốn tránh trong một đống chăn bông, nhìn con người trước mắt vẫn đứng đó như cũ. Mặc kệ anh ta vẫn trước sau không nhúc nhích, mặc kệ anh đã ngất liệm đi, nhưng có anh ta ở đây, nó sẽ lập tức cảm thấy an toàn.

Cho đến khi một ánh sáng đèn pin chiếu lên khuôn mặt nó.

Huy ngẩng đầu nhìn khuôn mặt Đinh Thụ Thành không chịu nỗi, cố nén xúc động đang cuộn trào mãnh liệt, dùng một giọng điệu hết sức bình tĩnh nói với con bé: “Đi thôi, anh đưa em ra ngoài, anh là người tốt.”./.

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>