tham tu tu
Home / DƯỚI VÀNH MŨ THÁM TỬ / Kì án: Người đàn ông không tên… (phần 1)

Kì án: Người đàn ông không tên… (phần 1)

Kì án: Người đàn ông không tên… (phần 1)

“Ngày anh ta đến thuê nhà thú thật với chú Hai Bình không có lấy một mảnh giấy tờ tùy thân, thứ duy nhất mà anh ta có thể đưa ra là một tấm thẻ cử tri nhàu nát, thậm chí anh ta còn không biết quê mình ở đâu và cha mẹ anh ta tên gì…”.

Một buổi chiều chạng vạng, tại Trung tâm thám tử Sài Gòn (T&T), 45-47 Trần Đình Xu (Quận 1 – TP.HCM), trong lúc thám tử Huy ngồi nhâm nhi một cốc trà đặc, thì có tiếng gõ cửa nhẹ và đều, anh vội uống cạn cốc trà, sửa sang lại tư thế và vội vàng ra mở cửa.

Trước mắt anh là một phụ nữ. Trông bà ta có vẻ căng thẳng, có lẽ bà ấy đến để nhờ giúp đỡ. Vừa nhìn thấy anh, người đàn bà lập tức mở nón ra, cặp môi dày khẽ động đậy: “Chào anh!”.

Huy nhìn người phụ nữ. Bà ta khoảng sáu mươi tuổi dáng vẻ đẫy đà. Bên má phải có một vết nám bé bằng đồng xu: “ Chào bà! Mời bà ngồi”. Người đàn bà ngồi thu người trên ghế, mắt nhìn dáo dác. Bàn tay phải miết lên cạnh bàn. Cử chỉ tỏ vẻ bồn chồn lo lắng. Huy rót trà ra cốc rồi đẩy nhẹ về phía người đàn bà: Mời bà dùng nước.

Cám ơn anh, trước khi đến đây tôi đã uống rồi.

Miệng nói thế, nhưng bà ta vẫn cầm lấy tách trà nhấp một ngụm nhỏ rồi ngước mắt nhìn Huy. Đôi mắt người đàn bà lộ vẻ thất vọng. Bà ta khẽ làu bàu trong miệng rồi liên tục uống nước một cách máy móc. Huy biểu lộ cử chỉ tỏ ý lắng nghe. Người đàn bà đặt cốc xuống chiếc đĩa nhỏ. Đôi mắt một mí sưng húp khẽ chớp chớp mấy cái: Tôi tên Hà, thứ năm. Mọi người gọi tôi là Năm Hà. Hiện tôi đang sống với vợ chồng người con trai út ở Quận 1. Hôm nay tôi đến đây để báo về một vụ mất tích bí ẩn.

Huy thốt lên ngạc nhiên:

Một vụ mất tích ư? Bà có chắc không? Và dựa vào cơ sở nào khiến bà đi đến kết luận như thế? Bà biết rồi đấy, mất tích là một việc rất nghiêm trọng.

Bà Năm Hà khẽ hắng giọng mấy cái rồi tiếp tục câu chuyện: Vâng, tôi hiểu. Thật tình, tôi cũng không chắc chắn lắm. Trước khi đến đây tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Tôi biết các anh rất bận rộn và không muốn làm phiền các anh. Nhưng việc này có nhiều điều lạ, tôi thấy không có cơ sở rõ ràng để báo cho cơ quan công an. Nhưng tôi thật sự không thấy yên tâm nếu cứ im lặng. Dù sao chuyện này cũng liên quan đến số phận một con người.

Huy khích lệ: Cẩn tắc vô ái náy. Bà đã làm một việc đúng.  Đoạn anh nhìn người đàn bà bằng ánh mắt khích lệ: Bà nói đi, tôi nghe đây.

Bà Năm Hà gật đầu: Tôi đến đây báo về một vụ mất tích kỳ lạ của một người đàn ông tên Hai Bình, tôi với Hai Bình chẳng có dây mơ rễ má gì cả. Chúng tôi là người dưng.

Huy tỏ vẻ ngạc nhiên: Như thế, làm sao bà có thể kết luận anh ta mất tích?

Số là như thế này tôi có căn nhà cho thuê. Người thuê nhà của tôi tên Hai Bình. Đấy là người đàn ông cao và gầy, có gương mặt khắc khổ và đôi mắt buồn, rất buồn. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy đôi mắt nào buồn thảm đến thế. Dường như tất cả tro tàn khắp thế gian đều dồn vào đôi mắt ấy…Thật sự rất khó đoán chính xác Hai Bình bao nhiêu tuổi. Có người bảo ngoài ba mươi, người khác lại cho rằng ít nhất phải ngoài bốn mươi. Tôi đoán Hai Bình chừng năm mươi tuổi. Có lẽ thế…

Ngôi nhà ấy tôi cho thuê đứt nguyên căn. Thật sự nó rất lớn, chính xác là hai trăm mét vuông cùng căn gác lửng. Với diện tích chừng ấy, một người ở thì hơi phí, nhưng khổ nổi Hai Bình không thích ở ghép. Bà Năm Hà đột nhiên ngừng nói, đưa tay che miệng ngáp vặt mấy cái.

Từ ngày Hai Bình mất tích, tôi không sao ngủ được. Đoạn bà ta tiếp tục câu chuyện còn dang dở, Ở được vài năm tôi dọn về sống chung với vợ chồng người con trai út. Từ đó ngôi nhà bỏ trống, tôi bèn cho thuê để kiếm thêm đồng vô đồng ra, vừa giúp mình mà cũng là giúp người.

tham tu tu
Chú thích ảnh: Hai Bình không một mảnh giấy tờ tùy thân, thứ duy nhất anh ta có là một tấm thẻ cử tri đã nhàu nát.

Luôn tồn tại cái tốt và xấu trong mỗi con người, Hai Bình cũng vậy. Anh ta có tật xấu là sống quá khép kín như nhà tu khổ hạnh, thỉnh thoảng lại nổi giận vì những chuyện không đâu. Anh ta từng nổi cáu với tôi đấy. Tôi đến thu tiền nhà, anh ta không đưa thì thôi lại còn to tiếng với tôi. Nhưng sau đó, Hai Bình biết mình sai và đến tận nhà tôi xin lỗi. Tôi cũng thông cảm và bỏ qua. Người ta biết lỗi rồi mình cũng chẳng chấp nhặt làm gì. Tính tôi cũng dễ dãi. Dầu sao cũng thông cảm cho anh ta, từng tuổi ấy mà chưa có gia đình thì không tâm thần hoặc nghễnh ngãng mới là chuyện lạ.

Ngoài những tật xấu vừa kể trên, Hai Bình không có điều gì đáng trách cả, cũng cần nói thêm anh ta ăn ở hơi tùy tiện và rất cẩu thả. Quần áo ngâm trong chậu có khi cả tuần mới giặt bốc mùi chịu không nổi. Nhà cửa hầu như không quét dọn, lau chùi gì cả để rác rến ngập đến mắt cá chân! Tôi thỉnh thoảng phải xoắn tay áo thu dọn hộ anh ta. Tôi bảo, này, Hai Bình, anh sống như thế nào tùy ý nhưng đừng biến nhà tôi thành thùng rác công cộng nhé.

Rồi anh ta có khắc phục tính cẩu thả không?

Bà Năm Hà tỏ vẻ ngán ngẩm: Anh ta mà chịu sửa mới là chuyện lạ. Tôi cũng đành thông cảm, đàn ông độc thân ai mà chẳng vậy. Còn nói về chuyện tiền nong, anh ta luôn tỏ ra sòng phẳng. Mỗi tháng đóng tiền nhà đầy đủ không thiếu một xu. Tuy nhiên, thỉnh thoảng, bị chậm mất vài ngày. Nguyên do là chủ trả lương chậm hoặc có khi anh ta vung tay quá trán.

Hai Bình là thợ làm việc tại một lò bánh mì Bá Phát gần sát nhà tôi, ngày anh ta đến thuê nhà thú thật với chú Hai Bình không có lấy một mảnh giấy tờ tùy thân, thứ duy nhất mà anh ta có thể đưa ra là một tấm thẻ cử tri nhàu nát, thậm chí anh ta còn không biết quê mình ở đâu và cha mẹ anh ta tên gì?

 Chỉ có mỗi tấm thẻ cử tri mà đã bà tin vào nhân thân anh ta sao?

Tôi là phụ nữ có tuổi, lại không rành rẽ pháp luật. Trước đây, tôi vẫn thấy thỉnh thoảng có người dùng thẻ cử tri thay cho chứng minh nhân dân. Hơn thế, suốt từng ấy năm chẳng thấy ai hỏi han giấy tờ gì cả, nên tôi nghĩ mọi việc đều ổn. Vả lại trông anh ta có vẻ là người đàng hoàng tử tế. Và điều này đã được minh chứng. Suốt thời gian ở nhà thuê, anh ta chưa làm điều gì sai quấy cả, thậm chí anh ta còn được biểu dương gương “ Người tốt, việc tốt “ nữa đấy.

 Huy ngắt lời: Làm sao bà nghĩ rằng Hai Bình bị mất tích?

Bà Năm Hà chậm rãi kể: Như thường lệ đến cuối mỗi tháng tôi đến thu tiền nhà. Sáng hôm kia tôi đến nhà thì thấy cửa nẻo mở toang. Điều này khiến tôi sinh nghi..Hai Bình là thợ làm bánh mỳ, làm việc vào ban đêm. Đến sáng xong việc thì về nhà ngủ. Tất nhiên trước khi ngủ anh ta luôn khóa cửa cẩn thận. Những lần trước tôi đều phải gọi cửa. Đợi anh ta tỉnh ngủ có khi phải mất vài phút..

Nhưng lần này thì khác. Tôi lấy làm lạ. Vừa bước vào nhà vừa gọi “ Hai Bình! Hai Bình có ở nhà không? Tôi đến thu tiền nhà đây. “không nghe thấy tiếng đáp lại, tôi đinh ninh Hai Bình say rượu và ngủ quên. Tôi đã từng chứng kiến một lần như thế. Anh ta uống nhiều đến nỗi cho chó ăn chè, nằm lăn ra ngáy như sấm chẳng biết trời trăng gì cả. Chờ một lúc không thấy động tĩnh gì, tôi bèn bước lên gác. Và thật bất ngờ chẳng thấy Hai Bình đâu cả.

Có thể anh ấy quanh quẩn đâu đó.

Lúc đầu tôi cũng nghĩ như vậy. Chiếc đài bán dẫn của Hai Bình vẫn đang phát bản tin tức buổi sáng. Quyển sách vẫn để ở tư thế mở, chứng tỏ chủ nhân của nó đã đọc cách đây không lâu. Có lẽ, anh ta đi mua thuốc lá. Hai Bình nghiện thuốc lá rất nặng, mỗi ngày hút cả gói. Nghĩ thế, tôi bèn xuống nhà ngồi chờ. Nhưng chờ mãi vẫn không thấy anh ta về. Sốt ruột, tôi bèn bước ra ngoài hỏi thăm những người sống bên cạnh. Có người lắc đầu bảo không biết, có người nói đã hai hôm không thấy anh ta đâu cả.

Chỉ mới hai ngày mà đã kết luận là mất tích, như thế có vội quá không?

Nếu là người khác thì hai ngày không là gì cả. Người ta có thể vắng mặt cả tháng trời nữa là. Bên cạnh nhà tôi có ông chồng đi theo vợ bé, đến khi tiền mất tật mang, cả năm mới lù lù vác mặt về mà chẳng ai nghi là mất tích. Nhưng với Hai Bình lại là chuyện khác. Anh ta chẳng có ai thân thích. Anh ta từng bảo với tôi như thế. Và nếu có đi đâu xa Hai Bình nhất thiết phải mang theo hành lý, đồ dùng cá nhân chứ. Đàng này tất cả đều còn nguyên vẹn. Tôi đã kiểm tra rồi. Và, đây chính là điều tôi nghi vấn. Chú Bình là người tốt tôi lo sợ chuyện không hay đến với chú ấy, mong các anh thám tử hết lòng giúp cho.

Kết thúc cuộc trao đổi, thám tử Huy cẩn thận ghi những thông tin quan trọng vào cuốn sổ tay, anh thầm nghĩ một phi vụ phiêu lưu mới sắp bắt đầu./.

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *