tham tu tu
Home / DƯỚI VÀNH MŨ THÁM TỬ / Kì án: Người đàn ông không tên…(Phần 2)

Kì án: Người đàn ông không tên…(Phần 2)

“Sau vụ tai nạn đó tôi vô tình phát hiện thêm một bí mật trên người Hai Bình. Anh ta bị thương tích khắp người, Ở lưng, ngực, bụng và cả bắp đùi. Tuy nhiên nặng nhất là ở phần ngực và bụng. Những vết phỏng tím bầm dính vào nhau như miếng giẻ rách. Chúng đều là những vết thương cũ lâu ngày đã thành sẹo…”

Con hẻm cụt có ba ngôi nhà nằm liền kề nhau. Từ đầu hẻm nhìn vào, nhà của Hai Bình nằm ở ngoài cùng bên trái. Chính giữa là nhà ông Sơn và ngôi ngoài cùng bên phải là nhà của vợ chồng anh Lực, chị Tam. Vợ chồng anh Lực đi vắng. Ổ khóa to bằng nắm tay treo lủng lẳng bên cửa. Nhìn thấy cánh cửa nhà ông Sơn hé mở, Huy đưa tay gõ nhẹ lên mấy tiếng. Từ bên trong vọng ra tiếng con gái trong trẻo: :Ai đấy? Đẩy cửa vô đi, cửa không khóa”.

Thám tử Huy nhanh nhảu bước vào, chào cô! xin được tự giới thiệu Tôi là Huy, người được bà Năm Hà nhờ cậy đến đây để tìm hiểu một số thông tin về sự mất tích bí ẩn của anh Nguyễn Văn Bình, tức Hai Bình. Cô có biết gì về Hai Bình không?

tham tu tu
Chú thích ảnh: Hai Bình chưa một lần nói về gia đình mình, trong mắt mọi người anh ta là một người tốt vô cùng bí ẩn.

Cô gái thật thà đáp: “Biết chứ, ảnh với gia đình em là hàng xóm nhiều năm nay rồi mà. Trước khi mất tích khoảng vài hôm, em đi chơi về khuya tình cờ thấy ảnh ngồi bó gối trước hiên nhà. Em có hỏi, anh Bình không đến lò bánh mỳ à, ảnh đáp bữa nay anh nghỉ. Em bảo, nghỉ sao anh không đi ngủ sớm ngồi đó làm gì cho muỗi cắn, hay là anh nhớ người yêu. Người yêu của anh đi lấy chồng rồi, anh cũng nên lấy vợ trả thù lại, coi như huề. Ảnh im lặng không trả lời mà chỉ thở dài. Thời gian gần đây em thường nghe ảnh thở dài.

Huy xen vào: Gần đây là bao lâu?

 Khoảng một hai tuần gì đó. Mỗi lần như vậy trông ảnh già lắm. Con người của anh Bình đôi lúc thật khó hiểu. Ba em cũng nói như vậy.

Huy nói: Trước khi mất tích, Hai Bình có biểu hiện gì khác thường không? Anh ta có nói bóng gió về một chuyến đi xa nào không?

Em không nghe ảnh nói gì cả. Ảnh đột nhiên biến mất như cồn bốc hơi vào không khí. Lạ thật! Đoạn cô gái đưa mắt nhìn ra cửa rồi reo lên: Ba em về kìa!

Một người đàn ông tuổi ngoài lục tuần, dáng vẻ gân guốc khoẻ mạnh. Biết đây chính là ông Sơn, Huy vội vàng gật đầu chào hỏi và đưa tay ra bắt. Đáp lại ông Sơn chùi tay vào áo rồi cầm tay khách lắc nhẹ mấy cái.

Sau màn chào hỏi Huy lấy thuốc lá mời chủ nhà. Ông Sơn nhón một điếu rồi châm lửa hút: “Tôi không quen hút mấy thuốc này vì nó nhẹ quá. Gu của tôi phải là thuốc rê loại nặng. Anh là…

Dạ, Tôi là Huy – Người được bà Năm Hà nhờ cậy tìm hiểu về sự mất tích bí ẩn của anh Hai Bình.

Thú thật với chú, trong con hẻm này chỉ có 3 nhà, nên chúng tôi chơi rất thân với nhau. Hai Bình hễ có chai rượu ngon đều kêu tôi, tôi có món gì ngon cũng đem ra nhâm nhi với Hai Bình. Tửu lượng của Hai Bình khá lắm hầu như không có đối thủ. Chơi cờ thì tôi chấp Hai Bình con mã. Uống rượu thì Hai Bình chấp tôi một ly; Hai Bình uống hai, tôi uống một, vậy mà, lần nào tôi cũng bị say trước. Hai Bình chính xác là mất tích từ hôm thứ Năm tuần trước. Cả ngày hôm ấy, tôi không thấy mặt cậu ta. Hôm đó, tôi nấu món canh chua cá bông lau chờ hoài không thấy cậu ta về.

Trước khi mất tích Hai Bình có tâm sự với bác điều gì không?

Ông Sơn lắc đầu: Không, anh ta thậm chí còn hẹn tôi đi câu cá vào ngày Chủ Nhật nữa là. Tôi cũng lấy làm lạ về sự mất tích của cậu ấy. Nếu đi đâu cậu ta phải bảo tôi một tiếng chứ. Trước đây, thỉnh thoảng Hai Bình có việc phải đi đâu đó vài ngày và mỗi lần như thế cậu ấy đều nhờ tôi trông nhà hộ. Lần này, cậu ấy chẳng nói gì cả. Vì thế tôi mới sinh nghi.

Bác nghi gì?

Tôi nghi có kẻ hại cậu ấy.

Sao bác lại nghĩ như thế?

Đấy là tôi phỏng đoán thế thôi chứ chẳng có cơ sở nào cả. Hai Bình nghèo trớt chẳng có của nả gì để kẻ xấu làm mục tiêu tấn công.

Huy hỏi tiếp: “Hai Bình có kẻ thù không?”

Ông Sơn phì cười: “Hiền lành như Hai Bình làm sao có kẻ thù. Hai Bình sống thu mình như con ốc rút vào chiếc vỏ, ngại tiếp xúc với người lạ, ngại va chạm thì làm sao có người thù ghét. Chính vì chuyện này mà tôi nghĩ mãi mấy đêm liền vẫn không sao tìm ra lời đáp”.

Tuy nhiên, có việc này tôi nhất định phải nói cho chú biết. Trong thời gian sống ở đây Hai Bình có yêu một cô gái tên Ngọc. Và tôi xem cô ấy như em gái của mình. Ngọc vừa đẹp người vừa đẹp nết. Ngọc lo lắng chăm sóc Hai Bình như người mẹ thật sự. Và Hai Bình cũng tỏ ra yêu quý cô ấy. Thật tiếc, không hiểu vì lý do gì mà hai người không đến được với nhau.

Họ chính thức chia tay từ khi nào, bác có biết không?

Ông Sơn gật đầu: Chuyện chia tay cũng chỉ mới xảy ra cách đây khoảng hai tuần thôi nhưng Ngọc đã sớm yên bề gia thất bên người mới. Tôi nghĩ mãi cũng chẳng thể lí giải được vì sao lại xảy ra chuyện động trời đấy nữa. Cũng có thể là do cô Ngọc chê chú ấy nghèo không đủ sức bao bọc cho cô ấy. Hoặc cũng có thể là do Hai Bình có con nhỏ khác, được đăng quên đó, được vó quên nơm.

 Rốt cuộc, bác có hiểu nguyên nhân vì sao hai người chia tay? – Huy hỏi dồn…

Ông Sơn lắc đầu: Tôi chịu thua, không sao hiểu được chuyện gì đã xảy ra với họ. Cả cô Ngọc cũng kín như bưng. Nhưng một điều, tôi biết chắc chắn là hai người vẫn còn yêu nhau. Yêu nhau nhưng lại không thể đến với nhau vì một nguyên do nào đó mà chỉ có những người trong cuộc mới biết. Ngọc lấy chồng, theo tôi, chỉ là bổn phận chứ hoàn toàn không có tình yêu.

Hơn nữa, chồng mới cưới của Ngọc tên Trọng là thợ điện, một gã ăn mặn đái khai! Đàn ông tốt trên thế gian này đâu có thiếu, sao cô ấy lại chọn hắn. Đàn ông mắt trắng, môi thâm, đích thị là kẻ tiểu nhân. Cô Ngọc lấy hắn chẳng khác nào bông hoa lài cắm bãi …

 Bác có vẻ ác cảm với tay thợ điện này thì phải?

Không phải chỉ mỗi mình tôi mà hầu như tất cả những ai đã từng tiếp xúc với con người dơ dáng đó đều có chung tâm trạng như vậy. Hai ngày trước khi mất tích canh me lúc Hai Bình nhậu xỉn một kẻ xấu đã ra đánh cậu ấy một trận thập tử nhất sinh đến nỗi phải nhập viện. Ngoài tên Thái này ra chẳng ai có lí do để đánh Hai Bình. Chắc lại chuyện ghen tuông gì đấy.

Sao bác không nghĩ đây là một vụ cướp?

Tôi không nghĩ vậy, bởi chúng không lấy thứ gì của nạn nhân cả. Chiếc xe máy vẫn còn nằm yên trong đám cỏ. Với lại, trên người Hai Bình chẳng có thứ gì đáng giá để cướp cả.

Sau vụ tai nạn đó tôi vô tình phát hiện thêm một bí mật trên người Hai Bình. Anh ta bị thương tích khắp người, Ở lưng, ngực, bụng và cả bắp đùi. Tuy nhiên nặng nhất là ở phần ngực và bụng. Những vết phỏng tím bầm dính vào nhau như miếng giẻ rách. Chúng đều là những vết thương cũ lâu ngày đã thành sẹo. Thỉnh thoảng nó vẫn hành hạ anh ta đến dở sống dở chết. Những cơn đau thắt kèm theo là cơn sốt.

Huy nhanh chóng ghi chép tình tiết đắc giá này vào sổ tay rồi thốt lên: Có chuyện đó nữa à. Anh lái câu chuyện sang hướng khác: Bác có nghĩ Hai Bình đi đâu đó một thời gian sẽ quay trở lại?

Đi đâu được chứ, anh em đi lại với nhau đã nhiều năm nhưng chưa bao giờ tôi nghe Hai Bình nhắc đến người thân nào cả. Đôi khi tôi có đề cập đến chuyện gia đình, cha mẹ, anh em thì Hai Bình chỉ im lặng thở dài, gương mặt buồn rười rượi./.

Không một người thân thích, chi chít những vết sẹo trên người, lâu lâu lại bỏ nhà đi xa vài hôm. Không lẽ Hai Bình là tội phạm, thám tử Huy đang nghĩ đến giả thuyết này. Liệu đâu mới là sự thật?./.

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *