tham tu tu
Home / DƯỚI VÀNH MŨ THÁM TỬ / Kì án: Người đàn ông không tên…(Phần 3)

Kì án: Người đàn ông không tên…(Phần 3)

“Ngọc xuống giọng nhỏ dần, anh Bình bị chứng bất lực. Một vết thương gần chỗ kín khiến ảnh mất khả năng làm đàn ông. Thật tình chính ảnh cũng không ngờ mọi việc lại tồi tệ như thế. Và tôi tin những gì ảnh nói. Hai Bình là người đàn ông chân thật…”.

Với những gì thu thập được từ nhà ông Sơn, thám tử Huy tin rằng sự việc sẽ nhanh chóng được làm sang tỏ, vấn đề ngay lúc này là khám nghiệm hiện trường-tức nhà của Hai Bình.

Nghĩ là làm ngay, Huy gọi điện thoại cho bà Năm Hà nhờ hỗ trợ: “Tôi muốn vào xem chỗ ở của Hai Bình nhưng cửa đã khóa”.

Bà Năm Hà sốt sắng: “Chú đợi tôi một lát, tôi đến ngay đây”. Chưa đầy 15 phút sau, bà Năm Hà có mặt: Để tôi đưa chìa khóa cho chú. Thấy cửa nẻo mở toang, lo sợ bị mất mát nên đã lấy ổ khóa ở nhà sang khóa cửa nhà Hai Bình lại đó chứ.

Bà Năm Hà lấy chìa khóa đưa cho Huy và dặn: Khi nào xem xong, chú khóa cửa lại và gửi lại chìa cho ông Sơn dùm tôi nhé. Trước khi ra về bà Năm Hà còn lớn giọng: “Chú Huy trăm sự nhờ chú, chú cứ tự nhiên xem nhà. Hai Bình như đứa con thứ 2 của tôi, không biết chú ấy giờ sống chết ra sao, thực tâm tôi lo lắng lắm”. Dứt lời bà ngậm ngùi vẫy taxi ra về.

Ngôi nhà khá rộng lớn nhưng thiết kế rất đơn giản. Gian trước làm phòng khách, gian sau làm nhà bếp, nhà vệ sinh. Tuy nhiên vật dụng trong nhà rất lộn xộn, quần áo, đồ đạc vứt bừa bãi khắp nơi. Huy phát hiện một thùng mì ăn liền đặt trên chiếc tủ gỗ, bên trong còn vài gói. Trong nhà vệ sinh có vài bộ đồ ngâm trong chậu đã bốc mùi. Căn gác lửng được làm nơi ngả lưng. Chiếc đài bán dẫn đặt ngay đầu nằm. Cạnh đó là quyển sách được đặt ở tư thế úp. Huy cầm lên và phát hiện sách được mở ở trang 230 – 231. Trên chiếc bàn nhỏ kê gần cửa sổ có chiếc gạt tàn thuốc lá. Bao Du Lịch còn vài điếu và chiếc bật lửa hiệu ba số năm. Tiếp tục tìm kiếm, Huy nhìn thấy một quyển vở học sinh mép cong tớn nhét dưới gối nằm. Anh lật thử vài trang thấy có gì đó không ổn, Huy cầm đặt vào trong túi xách của mình để về nghiên cứu. Sau đó Huy dùng điện thoại chụp lại mọi ngõ ngách của ngôi nhà xong việc anh bước ra ngoài, khóa cửa cẩn thận. Đã phần nào hiểu được nguồn căn của sự việc song Huy cho rằng việc tìm ra Hai Bình lúc này vẫn là việc quan trọng nhất.

KI 3

Theo hướng dẫn của bà chi hội trưởng chi hội phụ nữ ấp, Huy tìm đến ngôi nhà nằm nép mình trong con hẻm dài hun hút bên cạnh đại lộ Đông Tây. Cửa khóa. Huy đành đứng chờ dưới mái hiên. Anh vừa hút thuốc lá vừa ngắm mấy cánh hoa ti gôn leo trên hàng rào tre và lắng nghe tiếng muỗi ve vãn đâu đó.

Hút xong điếu thuốc, chủ nhân ngôi nhà vẫn chưa về. Trong lúc anh đang suy tính có nên tìm một quán cà phê nào ngồi chờ hay không thì từ xa thấp thoáng bóng người phụ nữ đi tới, Huy đoán, đây là Ngọc, người đàn bà anh đang tìm gặp.

Người phụ nữ mặc chiếc áo cổ lá sen, chiếc quần màu mận chín, trên tay xách chiếc giỏ đựng thức ăn dừng lên bên bậu cửa, thò tay vào túi tìm xâu chìa khóa. Thấy Huy đi tới, liền dừng tay lại có ý lắng nghe.

Xin lỗi, chị là Ngọc?

Vâng, tôi là Ngọc. Anh tìm tôi?

Ngọc mở cửa, mời khách vào nhà. Bên trong hơi tối nhưng chủ nhà không nghĩ đến chuyện bật đèn. Ngọc xách chiếc giỏ đi một mạch xuống sau bếp. Huy đảo mắt nhìn xung quanh. Ngôi nhà bày trí đơn giản nhưng gọn gàng và có thẩm mỹ.

Mời anh uống nước. Anh là..?Ngọc ngồi xuống chiếc ghế đối diện, gương mặt lộ vẻ căng thẳng, lo lắng. Tôi có nghe bác Năm Hà nói về Trung tâm thám tử của các anh rồi. Anh tìm đến đây vì chuyện của anh Bình đúng không? Có ai nhìn thấy anh Bình chưa?

Rất tiếc là chúng tôi vẫn chưa có tin tức gì của Hai Bình cả. Vì thế, tôi tìm đến đây, mong nhận được sự hợp tác tích cực từ phía cô để sớm tìm ra tung tích của Hai Bình.

Ngọc bỗng đưa tay bưng mặt khóc rưng rức: Lỗi là do tôi. Tại tôi mà anh Bình như vậy. Tất cả là do tôi. Anh Bình ơi, hãy tha thứ cho em!

Xin cô hãy bình tĩnh lại. Nguyên do nào, cô nói sự mất tích của Hai Bình là do cô gây ra.

Ngọc khóc một lúc lâu. Đôi mắt mọng nước sưng húp: Vâng, chính tôi. Tôi là người đã xô đẩy anh ấy vào con đường cùng, tôi đã khiến cho ảnh đau buồn quá mà tìm đến cái chết. Ngọc nói năng lộn xộn không làm chủ được bản thân, rõ ràng cô đang bị xúc động mạnh.

Huy trấn an: Hiện tại chưa có bằng chứng gì để có thể kết luận Hai Bình tự tử. Nếu chết thì phải thấy xác. Rất có thể Hai Bình đi đâu đó ít hôm. Dù sao chúng ta cũng nên hy vọng.

Ngọc nói qua làn nước mắt: Anh đừng an ủi tôi làm gì. Ảnh đã chết thật rồi. Tất cả tại tôi mà ra. Tại tôi! Ảnh là người đàn ông tốt. Tốt nhất mà tôi từng thấy. Tuy có vẻ vụng về trong lời ăn tiếng nói nhưng tôi biết ảnh là người đàn ông có bản lãnh, chân thật và sống thiên về nội tâm. Điều duy nhất khiến tôi trăn trở khôn nguôi  chính là trong suốt nhường ấy năm quen nhau ảnh chưa bao giờ kể cho tôi nghe về gia đình của mình. Dường như ảnh có điều gì cố giấu tôi.

Tại sao lại như vậy? Cô có tìm hiểu nguyên nhân không?

Nhìn vào tư cách ai cũng dễ dàng đoán biết anh Bình không thể là người xấu. Nhưng tại sao ảnh lại như thế, thì đến tôi cũng không sao hiểu nổi. Anh Bình hay tâm sự mình là đứa trẻ lớn lên trong trại mồ côi không nhà cửa, không cha mẹ, không anh chị em. Thậm chí anh ấy còn không có họ, tên và chứng minh thư. Tên gọi Hai Bình cũng là do người khác thương tình đặt cho.

Một năm trở lại đây, cứ lâu lâu anh ấy lại đi xa một chuyến, ảnh chỉ đi một mình, khi tôi hỏi thì ảnh nói có công việc riêng cần giải quyết, còn cụ thể việc riêng đó là gì, và ảnh đi đâu thì thực tình tôi không biết. Đáng nói là mỗi chuyến đi như vậy tôi thấy ảnh có vẻ thất vọng và buồn nhiều. Anh uống rượu nhiều hơn mọi ngày và thường ngồi im bất động như tượng cả buổi. Gương mặt lộ vẻ chán nản, tuyệt vọng khủng khiếp.

Tôi nhớ có một lần ảnh đi hai ngày sau đó trở về với bộ dạng nhàu nát tả tơi. Cả cơ thể đỏ quạch từ chân tóc đến gót chân. Bộ đồ mặc trên người xả mấy nước vẫn còn đỏ. Chẳng hiểu là ảnh đã đi đến những đâu cứ như từ dưới lòng đất chui lên vậy.

Huy hỏi lẹ: Tại sao hai người chia tay, nếu cô cảm thấy không bất tiện thì có thể nói với tôi. Cô biết rồi đó, thông tin về Hai Bình quá ít ỏi rất khó cho việc tìm kiếm tung tích của anh ta..

Ngọc tỏ vẻ lúng túng, mặt đỏ bừng: Vậy tôi sẽ nói. Chính ảnh là người chủ động chia tay với tôi. Ngọc xuống giọng nhỏ dần, anh Bình bị chứng bất lực. Một vết thương gần chỗ kín khiến ảnh mất khả năng làm đàn ông. Thật tình chính ảnh cũng không ngờ mọi việc lại tồi tệ như thế. Và tôi tin những gì ảnh nói. Hai Bình là người đàn ông chân thật.

Cả hai cùng im lặng. Hồi lâu Ngọc chủ động giải thích: chuyện anh Bình bị đánh trọng thương phải nhập viện không phải do chồng tôi làm, tôi có thể cam đoan điều này, vì đêm xảy ra sự việc chồng tôi không một lần ra khỏi nhà.

Cô chắc chứ…

Tôi chắc!

Sự chắc nịnh của Ngọc, cộng với việc ghét các sự việc lại với nhau thám tử Huy tin tưởng rằng chính Hai Bình đã cố tình làm mình bị thương, vậy mục đích thật sự của anh ta là gì? mọi việc có vẻ đang được điều tra đúng hướng. Tuy nhiên, câu chuyện về người đàn ông tạm gọi là Hai Bình này vẫn còn rất nhiều điều li kì chờ được khám phá./.

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

Chú thích ảnh: Hai Bình chia tay Ngọc vì anh ta bị bệnh bất lực. Ngọc tin vào lí do này, vì với Ngọc Hai Bình là người rất tốt.

 

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>