tham tu tu
Home / DƯỚI VÀNH MŨ THÁM TỬ / Kì án: Người đàn ông không tên… (phần 4)

Kì án: Người đàn ông không tên… (phần 4)

“Chẳng riêng gì Hai Bình, hầu hết cả đám thợ ở lò bánh Ba Phát đều đi tìm gái mỗi khi lên cơn động tình. Thậm chí mọi người còn công khai truyền đạt kinh nghiệm chăn gối cho nhau như là một chuyện thường tình…”.

Anh muốn tìm hồ sơ bệnh án của bệnh nhân Nguyễn Văn Bình? – Bác sỹ trưởng khoa gắn đôi mục kỉnh để trên bàn lên mũi.

Đúng thế, Huy đáp.

Anh chờ tôi một chút. Vị bác sỹ bước lại chiếc tủ đựng hồ sơ rút ra cuốn sổ bìa cứng, bên trong có lưu hồ sơ bệnh án của Hai Bình: Đây, anh xem đi. Thật ra cũng chẳng có gì đáng xem cả.

Tối hôm ấy phòng cấp cứu chúng tôi có tiếp nhận một ca chấn thương ở đầu. Bệnh nhân còn tỉnh táo tuy nhiên máu ở phía sau gáy chảy ra nhiều. Chúng tôi bèn làm công tác sơ cứu rồi tiến hành chụp X. quang. Kết quả chụp phim cho thấy nạn nhân không bị tổn thương ở não, tuy nhiên phải cần theo dõi tình trạng xấu có thể xảy ra. Nói chung đối với những vết thương ở đầu bao giờ cũng phải hết sức cẩn thận. Có những ca chấn thương bề ngoài thấy không có gì nguy hiểm nhưng thật ra đang tiềm tàng hiểm họa bên trong. Bệnh nhân kêu đau không ngủ được, tôi bảo y tá tiêm cho anh ta một liều thuốc giảm đau. Gần sáng, bệnh nhân bỗng ôm đầu kêu la dữ dội. Chúng tôi vội đưa anh ta trở lại phòng cấp cứu tiếp tục theo dõi. Một lúc sau cơn đau lắng xuống.

Tại sao lại xảy ra như thế? Phải chăng bệnh đã chuyển hướng xấu đi? Huy tỏ vẻ khó hiểu.

Vị Bác sỹ lắc đầu: Không phải như vậy. Kết quả xét nghiệm chẳng có gì là nghiêm trọng. Hôm sau, anh ta xin xuất viện. Chúng tôi muốn giữ anh ta ở lại thêm một vài ngày để tiếp tục theo dõi nhưng anh ta không chịu, bảo có rất nhiều việc phải làm. Chúng tôi làm thủ tục cho Nguyễn Văn Bình ra viện và có hẹn ngày đến tái khám. Lúc ấy sức khỏe bệnh nhân đã ổn định chẳng có gì đáng phải lo lắng. Tuy nhiên lần tái khám sau bệnh nhân không đến.

Huy nói làu bàu: Bởi vì Hai Bình đã mất tích.

Mỗi ngày sự việc lại mở ra thêm nhiều tình tiết mới, tiếp tục chinh phục đến tận cùng thám tử Huy tìm đến lò bánh mì Ba Phát – nơi Hai Bình làm việc với hi vọng có thể thu thập thêm nhiều thông tin đáng giá hơn.

Chín giờ sáng. Lò bánh mỳ đang chuẩn bị cho ra mẻ cuối cùng. Ba Phát chủ lò bánh, mặc chiếc quần short, mình trần đang hò hét chỉ huy đám thợ. Mấy người thợ mình dính đầy bột đang cắm cúi cho củi vào lò.

Chú thích ảnh: Để giải quyết nhu cầu sinh lí, đã hơn một lần Hai Bình chủ động tìm đến gái điếm.
Chú thích ảnh: Để giải quyết nhu cầu sinh lí, đã hơn một lần Hai Bình chủ động tìm đến gái điếm.

Huy bước vào giới thiệu qua loa về mình rồi đi thẳng vào chuyện:

Tôi đến đây để tìm hiểu một số thông tin về Hai Bình. Theo tôi được biết Hai Bình làm việc tại lò bánh này đúng không ạ?

Ba Phát gật đầu:

Đúng vậy, Hai Bình là người làm lâu năm nhất tại lò bánh của tôi. Tôi quý mến Hai Bình và xem như anh em trong nhà. Ba Phát đưa tay trỏ về phía mấy người thợ đang dọn dẹp. Những người này làm việc với tôi chỉ vài năm gần đây thôi. Tôi phải liên tục tuyển thợ mới bởi đám thợ cũ thỉnh thoảng lại xin nghỉ, đi tìm công việc khác. Công việc làm bánh quả thật rất cực nhọc và phải thức trắng đêm, những người trẻ tuổi có thể làm công việc nặng nhọc nhưng thức đêm thì rất kém.

Hai Bình tỏ ra rất chăm chỉ và cẩn thận trong công việc, chẳng có điều gì khiến tôi phải phàn nàn cả. Trông anh ta có vẻ ốm yếu nhưng lại rất khỏe, bột mỳ năm mươi ký, Hai Bình có thể vác một lúc hai bao. Tôi thật sự kinh ngạc trước sức khỏe của anh ta.

 Khi nhận Hai Bình vào làm, anh có tìm hiểu nhân thân của anh ta?

Tôi có tìm hiểu nhưng Hai Bình chỉ trả lời lấp lửng. Theo tôi được biết, đại khái Hai Bình là đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa đã từng tha hương cầu thực khắp nơi. Trước khi đến làm tại lò bánh, Hai Bình đã từng phụ việc tại một công ty nào đó trong vài năm.

Hai Bình có thật sự là đứa trẻ mồ côi hay không, tôi không biết. Nhưng thái độ của anh ta có vẻ thành thật có thể tin được. Vả lại, người ta nói dối về nhân thân của mình để làm gì chứ, chỉ có những phạm nhân trốn lệnh truy nã mới che giấu lý lịch bản thân mình. Tôi nhận xét Hai Bình là người đàng hoàng và anh ta nhất định không phải là kẻ xấu.

Tôi đoán, có lẽ, Hai Bình mang nặng mặc cảm trong lòng. Thường thì người ta luôn cố quên những gì bất hạnh phiền toái trong lòng. Phải chăng Hai Bình mang một quá khứ vô cùng thê thảm, nhiều lần tôi tự hỏi như thế và chẳng bao giờ tìm ra lời đáp. Nói tóm lại, Hai Bình là người có vẻ bí ẩn.

 Anh đã từng nhìn thấy những vết thương trên người Hai Bình?

Ba Phát gật đầu:

Tất nhiên rồi. Mỗi khi làm việc nặng nhọc ra nhiều mồ hôi, Hai Bình thường cởi áo. Lần đầu tiên nhìn thấy những vết bỏng trên nguời anh ta tôi phải thốt lên kinh hoàng. Tôi cứ băn khoăn nghĩ mãi, với thương tích như vậy, mà Hai Bình còn sống được thì quả là một kỳ tích. Những chỗ bị bỏng mồ hôi không thoát ra được gây nên ngứa ngáy rất khó chịu. Thỉnh thoảng anh ta phải dừng công việc và chạy vào nhà tắm.

Từ hôm Hai Bình xuất viện đến khi mất tích là khoảng bao nhiêu ngày?

Khoảng mươi hôm. Sự mất tích của Hai Bình gieo vào lòng mọi người sự hoài nghi không dứt. Tiền công một tháng làm việc Hai Bình còn chưa lãnh. Vài thứ linh tinh còn để tại lò bánh không mang theo. Tôi nghi Hai Bình có thể đã bị hại. Còn ai hại Hai Bình chỉ có trời mới biết.

Ba Phát im lặng một lúc rồi nói: Có một việc khiến tôi thắc mắc mãi mà không sao tìm ra lời đáp. Không hiểu thông tin này có giúp gì cho anh không..

Ba Phát sửa lại tư thế ngồi: Theo lời Hai Bình kể thì cậu ta là đứa trẻ mồ côi, không một người thân kẻ thích, thế nhưng, không hiểu sao mỗi năm cậu ta đều biến đi đâu đó có khi vài hôm, và cũng có khi là cả tháng..

Có thể Hai Bình đi du lịch, đi nghỉ mát để giảm stress sau những ngày làm việc vất vả?

Ba Phát lắc đầu: Tôi không nghĩ như vậy. Thường thì những ai đi nghỉ mát, hay du lịch đại loại như thế mỗi khi trở về đều có tâm trạng sảng khoái vui vẻ và thường có quà cáp là đặc sản nổi tiếng ở địa phương đó. Ví dụ như đi Tây Nguyên thì có rượu cần, Đà Lạt thì có rượu vang là đặc sản. Đồng Tháp có nem Lai Vung. Và Cà Mau thì có khô cá sặc…

Anh cũng nên thông cảm cho Hai Bình, cánh đàn ông chúng ta thường không bận tâm nhiều đến chuyện lễ lạt như thế này. Thỉnh thoảng, tôi có di du lịch đây đó nhưng chẳng bao giờ tôi mang thứ gì về làm quà cả.

Ba Phát gật đầu, nói: Tôi cũng đồng ý với anh về chuyện này. Nhưng có một chuyện tôi lấy làm lạ là, trước khi đi Hai Bình tỏ vẻ vui vẻ hăm hở bao nhiêu thì lúc trở về tỏ vẻ chán nản bấy nhiêu.

Nghĩ chừng ấy đã đủ thông tin, Huy cám ơn ông chủ lò bánh tốt bụng rồi bắt tay chào tạm biệt. Vừa ra khỏi đầu hẻm anh bắt gặp Trọng, thợ làm bánh đang ngồi đợi sẵn trong quán cà phê phía bên kia đường.

Anh đến điều tra về sự mất tích của anh Bình phải không?

Huy khẽ gật đầu, tay phải cầm thìa khuấy đều cốc cà phê rồi nhấp một ngụm nhỏ: Đúng vậy. Cậu có thông tin gì mới về Hai Bình không?

Em cũng không biết, đây có phải là tin mới hay không. Nhưng em thấy cũng nên báo cho anh biết. Em với anh Bình cùng làm với nhau đã nhiều năm. Em rất quý anh ấy. Em rất quan tâm và lo lắng đến sự mất tích kỳ lạ của anh ấy. Em nghi anh Bình bị hại. Em không biết nghi ai cả. Tất cả chỉ là phỏng đoán. Anh ấy không thể bỗng nhiên mà mất tích được. Nhất định đã có chuyện gì xảy đến với anh ấy. Anh có nghĩ như vậy không?

Tôi chưa thể đưa ra bất kỳ kết luận nào, mọi việc vẫn đang trong vòng điều tra. Thông tin gì cậu muốn cung cấp cho tôi?

Trọng hút thuốc lá: Thật ra, chuyện này chẳng có gì quan trọng. Em đang suy nghĩ có nên nói ra hay không. Thật vớ vẩn chẳng ra làm sao cả.

Cậu cứ nói. Kinh nghiệm phá án nhiều năm cho thấy, đôi khi có những chi tiết nhỏ lại giúp ta phá được những vụ án lớn.

Trọng suy nghĩ một lúc rồi quyết định: Vậy thì em nói. Đoạn Trọng hạ giọng. Trước khi mất tích đúng hai hôm, anh Bình có đến tìm mụ Sương sầu đời. Mụ này đích thị là gái điếm.

Hai Bình đã tìm đến gái điếm? Chuyện này có thật chứ?

Vâng, chẳng lẽ em lại bịa ra những chuyện hệ trọng như thế? – Trọng đưa mắt nhìn dáo dác: Anh nói khẽ thôi. Chuyện chẳng hay ho gì. Anh Bình dặn em phải giữ kín, không được tiết lộ với ai. Nếu không có sự mất tích của ảnh, em sẽ không bao giờ hé răng. Chỉ thỉnh thoảng thôi. Những lúc thật buồn anh ấy mới tìm đến phụ nữ.

Thông tin này khiến thám tử Huy bị hụt hẫng. Anh không ngờ là Hai Bình hiền lành, đôn hậu trong mắt nhiều người lại tìm dễ dàng tìm đến những thú vui bệnh hoạn như vậy.

Trọng tiếp chuyện: Chẳng riêng gì Hai Bình, hầu hết cả đám thợ ở lò bánh Ba Phát đều đi tìm gái mỗi khi lên cơn động tình. Thậm chí mọi người còn công khai truyền đạt kinh nghiệm chăn gối cho nhau như là một chuyện thường tình. Tuy nhiên, không ai, ngoài em ra là biết chuyện Hai Bình đi tìm gái cả…

Huy xen vào: Tại sao Hai Bình lại cố tình che giấu chuyện này?

Trọng lắc đầu: Em không biết. Có thể tính của ảnh là như vậy. Có lẽ, ảnh không muốn người ta cười vào mũi của mình. Một người đàn ông đứng đắn chẳng ai làm chuyện như thế cả. Em cũng không hiểu tại sao ảnh lại từ chối những người phụ nữ đàng hoàng, tử tế để tìm đến những ả gái điếm chua ngoa, thô tục bán trời không văn tự. Phải chăng ảnh không muốn ràng buộc với bất kỳ người phụ nữ nào? Quan hệ với gái điếm chẳng qua là một sự mua bán sòng phẳng, xong việc, đường ai nấy đi chẳng ràng buộc với nhau điều gì cả./.

Một mặt Hai Bình chia tay Ngọc với lí do bị bất lực, mặt khác anh ta lại tìm đến gái điếm để giải quyết nhu cầu sinh lí. Đằng sau những nghịch lí này là một con người đầy bí ẩn…/.

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *