tham tu tu
Home / DƯỚI VÀNH MŨ THÁM TỬ / Kì án: Người đàn ông không tên…(Phần 5)

Kì án: Người đàn ông không tên…(Phần 5)

“Con chó còn có tên nữa là con người bằng xương bằng thịt có lý trí và tình cảm. Trước khi ra về Hai Bình nói từ nay đừng gọi anh là Hai Bình nữa, em hỏi tại sao thì ảnh bảo, Hai Bình không phải là tên thật của anh…”.

Trong vai một ông khách làn chơi , thám tử Huy bắt đầu điều tra đến đối tượng Sương sầu đời.

Mười giờ đêm. Sương sầu đời đang đón khách trước công viên đối diện với rạp chiếu phim, Huy trông dáng vẻ một người đàn ông bụi bặm cưỡi xe máy trờ đến, nheo mắt nhìn Sương như bà nội trợ khó tính đang xem xét món hàng.

Càng già càng có kinh nghiệm mà anh ơi. Sương sầu đời bước đến áp đôi ngực chảy xệ vào lưng Huy: Đi với em, anh khỏi phải lo gì cả. Mấy đứa trẻ đẹp coi vậy chớ “ sầu riêng “ không hà!

Huy vờ suy nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý. Sương sầu đời lập tức leo lên ngồi phía sau xe, về nhà em nhé,  nhà em tha hồ quậy tới bến mà chẳng phải lo lắng gì cả. Bây giờ anh cứ đi thẳng đến ngã tư rẽ phải, đi chừng vài trăm mét nữa là đến nhà em.

Nhà của Sương nằm trong con hẻm ngoằn ngoèo. Trước cửa có trồng cây vú sữa. Sương nhanh nhẹn bước xuống xe, mở cửa rồi giục khách đẩy xe vào nhà. Ngôi nhà khá nhỏ chia làm hai gian. Gian trước có kê một chiếc giường cá nhân, quây màn xung quanh. Huy ngồi xuống chiếc ghế gỗ hút thuốc lá.

Anh còn ngồi đó làm gì? Nhanh lên để em còn kiếm mối khác. Mỗi đêm phải đi ít nhất ba chuyến tàu nhanh mới đủ sở hụi đó.

Tự nhiên anh không cảm thấy hứng thú nữa. Thôi, chúng ta ngồi nói chuyện vậy. Đừng nhìn anh bằng ánh mắt như thế. Anh vẫn trả tiền cho em. Được chưa?

Tất nhiên là được quá đi chứ. Sương sầu đời tỏ ra vui vẻ: Anh muốn nói chuyện gì?

 Anh đang tìm một người bạn. Và người ta bảo anh tìm đến em.

Sao ngộ quá vậy? Bạn của anh mà lại tìm đến em là nghĩa làm sao? Em đâu phải là công an hay cán bộ quản lý nhân hộ khẩu. Có lẽ, anh tìm lộn chỗ rồi.

Chú thích ảnh: Lần cuối cùng trước khi mất tích bí ẩn, Hai Bình tìm đến gặp Sương trong một đêm mưa tầm tã.

Huy dụi mẩu thuốc lá vào chiếc gạt tàn:

Bạn của anh tên Bình, mọi người thường gọi là Hai Bình. Chắc em biết cái tên này?

Sương sầu đời reo lên: Hai Bình là bạn của anh à! Ai, em không biết chứ anh Hai Bình thì khỏi phải nói. Thậm chí em còn thuộc từng vết sẹo trên người ảnh nữa là. Bọn em đã lên giường với nhau không biết bao nhiêu lần mà kể. Hai Bình đi đâu mà anh phải tìm?

Anh không biết. Bỗng dưng hắn biến mất như chưa từng tồn tại trên thế gian này. Lần cuối hai người gặp nhau cách đây bao lâu?

Không lâu lắm đâu khoảng hơn mười hôm thôi. – Sương sầu đời nói: Hôm ấy ảnh uống nhiều lắm, nhiều đến nỗi bước đi không nổi. Em bảo ảnh về mà ảnh không nghe. Sau khi làm tình xong, ảnh lăn ra ngủ hồn nhiên như một đứa trẻ.

Lần nào đến em, Hai Bình cũng say rượu cả sao?

Có lúc say, lúc tỉnh, không phải lần nào cũng say. Nhưng mỗi lần ảnh đến và đi đều với hai gương mặt khác nhau..

Em có thể nói rõ hơn được không?

Sương sầu đời cọ các đầu móng tay vào nhau kêu tách tách: Lúc đến, ảnh mang gương mặt sầu thảm, sầu thảm như người đánh mất sổ gạo thời bao cấp. Và khi ra về thì nhẹ nhàng phơi phới như người vừa trút xong gánh nặng. Nhiều lúc em có cảm giác mình là chiếc túi chứa những buồn phiền của ảnh. Nói thật với anh, làm điếm là một nghề mạt hạng, mạt hạng nhất trong tất cả các nghề mạt hạng. Nhưng em thật sự cảm thấy vui sướng khi làm cho người khác được hạnh phúc. Ít ra là đối với Hai Bình.

Em bảo Hai Bình thật sự hạnh phúc mỗi khi đến với em à? Buồn cười thật đấy. Anh không tin đâu. Chỉ là chuyện sinh hoạt tình dục đơn thuần thôi mà. Em chỉ khéo làm ra vẻ quan trọng.

Sương sầu đời bĩu môi, nói: Tin hay không là quyền của anh. Nhưng những cảm nhận của em là rất thật. Lần đầu tiên gần gũi với ảnh, em đã nhận ra, ảnh hoàn toàn không giống như những người đàn ông khác. Những người đàn ông đến với em chỉ đơn thuần vì những ham muốn thể xác. Họ bỏ tiền ra và buộc em phải chiều theo những ý muốn bệnh hoạn của họ. Vì chén cơm manh áo mà em phải cắn răng cắn lợi làm theo. Tuy nhiên em cũng đã nhiều lần từ chối những trò đồi bại đầy thú tính. Sợ nhất là gặp phải những gã đàn ông mắc chứng bạo dâm. Em sợ lắm cái cảnh vừa bị đánh đập, chửi bới vừa làm tình. Gặp những người như thế cho dù có cho vàng em cũng xin bái biệt.

Lần đầu tiên gặp Hai Bình, em đã có ấn tượng rất mạnh. Em đã từng lên giường với hàng vạn người đàn ông nhưng không thể nào nhớ nổi một gương mặt. Tất cả họ đều tan biến và hòa lẫn vào nhau….

Cô có ấn tượng với Hai Bình về điểm nào?

Tất cả. Từ hình thức đến tính cách. Một gương mặt buồn. Một tâm hồn đau đớn oằn oại. Mặc dù, ảnh chưa bao giờ nói đến nỗi đau của mình nhưng bằng cảm giác của phụ nữ em biết ảnh đang ôm chặt nổi niềm u ẩn trong lòng. Ảnh tìm đến em như tìm sự giải thoát nhất thời để rồi sau đó nỗi buồn chồng chất nỗi buồn, nỗi đau chồng chất nỗi đau..

Lúc mới gặp nhau, khi em hỏi tên anh ấy kiên quyết không nói. Tức quá em thét lên: “Con chó còn có tên nữa là con người bằng xương bằng thịt có lý trí và tình cảm.”. Cuối cùng anh ấy mới chịu khai mình tên Hai Bình. Đám thợ làm bánh mỳ  thì gọi anh là Hai Buồn.

Lần đầu tiên em mới nghe một người nói không biết tên của mình đấy. Sao lại có chuyện kỳ hoặc như thế nhỉ. Anh lẩn thẩn thật đấy! Hai Bình, tên nghe cũng hay. Nhưng em thích gọi anh là Hai Buồn hơn, bởi vì trông anh lúc nào cũng buồn. Em cứ đinh ninh “chán đời “ là đặc sản mà ông trời chỉ dành cho những đứa mạt hạng như bọn em thôi chứ. Người gì cả ngày không nở một nụ cười. Cô nào lấy phải anh ta coi như xui xẻo cả đời!

Lần cuối cùng gặp nhau, tâm trạng của Hai Bình có vẻ tuyệt vọng khủng khiếp. Em không hiểu tại sao lại như vậy, bởi ảnh không nói. Thậm chí, ảnh còn khóc trong lúc làm tình. Thế có buồn cười không chứ. Ảnh khóc không ra tiếng nhưng nước mắt tuôn ra như xối. Lần đầu tiên trong đời, em mới mục kích cảnh tượng này. Làm sao ảnh có thể khóc trong lúc làm chuyện ấy được nhỉ?

Sau đó mọi việc diễn ra như thế nào?

Xong chuyện, ảnh trả tiền và đi về. Thế thôi.

Hai Bình có nói khi nào sẽ đến không?

Sương lắc đầu: Không, ảnh không nói gì cả. Từ trước đến nay ảnh vẫn như thế. Thích thì đến không thích thì thôi. Có lần nửa đêm mưa gió tơi bời ảnh lại đến gõ của nhà em. Trời ạ, khắp người ảnh ướt như chuột lột. Rét run. Em phải nấu trà gừng cho ảnh uống ấm bụng. Em không hiểu tại sao ảnh lại nổi hứng vào lúc thời tiết xấu như thế này. Ảnh là con người lập dị nhất mà em từng tiếp xúc.

Lúc đến vì bị nước mưa thấm lạnh nên Hai Bình cởi vứt dưới giường khi về thì cứ mình không ra về.

Có chuyện đó thật sao?

Đấy cái áo đó đấy, em vẫn để nguyên dưới gầm ghế, có thèm giặt đâu.

Huy cầm chiếc áo dày đặc mùi hôi thối bỏ vội vào túi ni lông, anh xin cái áo này nhé. Rồi cầm ít tiền nhét vào tay Sương thầm thì: “Nếu tìm được Hai Bình trở về thì em là người có công nhất, anh không quên ơn em đâu”.

Suy nghĩ một lúc, Sương sầu đời cười: À, có một chuyện em thấy hơi lạ vì anh chân tình nên em cũng nói cho anh biết luôn. Trước khi ra về Hai Bình nói từ nay đừng gọi ảnh là Hai Bình nữa, em hỏi tại sao thì ảnh bảo, Hai Bình không phải là tên thật của ảnh.

Vậy tên thật của Hai Bình là gì?

Để em nhớ. ảnh bảo hãy gọi ảnh là Nhân.

Sương sầu đời chính là người cuối cùng nhìn thấy Hai Bình trước khi anh ta mất tích, Hai Bình mất tích bí ẩn khi anh ta đã tìm lại được kí ức của mình. Thám tử Huy chắc như đinh đóng cột là thế. Vậy kí ức của Hai Bình là gì, nó khủng khiếp thế nào, tại sao kí ức ấy để lại quá nhiều vết sẹo đau đớn trên thân xác Hai Bình…/.

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *