tham tu tu
Home / DƯỚI VÀNH MŨ THÁM TỬ / Kì án: Người đàn ông không tên…(Phần cuối)

Kì án: Người đàn ông không tên…(Phần cuối)

“Đau đớn khi nghĩ mình là kẻ tội đồ, kẻ độc ác, cậu ấy tìm đến tôi như cách cậu ấy muốn xác nhận lại lần nữa những gì cậu ấy đang nghĩ là đúng. Và tôi không thể nào tiếp tục dấu cậu ta sự thất được nữa”.

Với tất cả thông tin có được, thám tử Huy tin tưởng việc tìm ra Hai Bình chỉ còn là vấn đề thời gian. Ngay lập tực Huy liên lạc vào số đường dây nóng 0975.007.007 của Trung tâm Thám tử Sài Gòn (T&T) để nhờ đồng đội hỗ trợ.

Trong lúc chờ Trung tâm điều người đến giúp sức Huy rút từ trong túi xách của mình ra một quyển vở học sinh mép cong tớn nhét, đây chính là quyển vở gối đầu giường mà Huy tìm thấy trong lúc rà soát nhà trọ của Hai Bình. Tuy nhiên, rất khó để hiểu được nội dung bên trong viết gì. Vì toàn bộ thông tin đều được Hai Bình viết bằng một loại mật mã cá nhân.

Huy ngồi nghiên cứu rất lâu nhưng vẫn không thể tìm ra cách giải mật mã. Huy bắt đầu mệt mỏi cũng là lúc thám tử Khang nhận được điều động của Trung tâm đến hỗ trợ Huy. Vừa nhìn thấy Khang Huy mừng rỡ: “Chuyên gia giải mã đây rồi, em giúp anh xem trong này viết gì, đây chính là một trong những manh mối quan trọng để tìm ra thân thế thật sự của Hai Bình”.

Loay hoay chừng 5 tiếng đồng hồ, mệt bở hơi tai. Cuối cùng Khang vịn vào vai Huy lớn giọng: “Anh Huy, đây là nhật kí, không thể nào sai được đây đúng là những trang nhật kí mà Hai Binh viết vội khi anh ta chợt tìm lại được kí ức của mình, sở dĩ anh ta dùng mật mã vì muốn che dấu thân phận thật sự và không muốn bất cứ một ai biết được quá khứ của anh ta”.

Hai Bình viết: “Tôi đã đi tìm tôi suốt những tháng năm dài đăng đẳng, trong tuyệt vọng đớn đau. Thật hạnh phúc cho những ai tồn tại trên đời mà không phải bị ám ảnh bởi câu hỏi ấy. Những câu hỏi tưởng chừng vô nghĩa lại như hòn núi lớn đè nặng kiếp người. Đã bao lần tôi băn khoăn tự hỏi, tôi sinh ra để làm chi, tôi tồn tại để làm gì khi không biết được danh tính, nguồn gốc của mình. Thậm chí có lúc tôi đã nghĩ đến cái chết.”….

Chú thích ảnh: Hai Bình tuyệt vọng khi biết chính mình là người đã gây ra đám chết hại chết cả gia đình.

Chú thích ảnh: Hai Bình tuyệt vọng khi biết chính mình là người đã gây ra đám chết hại chết cả gia đình.

Theo những gì Khang giải mã được thì Hai Bình bản chất là một người khác, do một tai nạn nào đó đã khiến anh ta bị mất đi trí nhớ. Rồi bỗng một ngày anh ta tìm lại được kí ức kinh khủng của mình, nó khiến Hai Binh đau đớn tuyệt vọng và quan trọng nhất là kí ức đó vẫn chưa đầy đủ, có lẽ đây chính là lí do Hai Bình mất tích bí ẩn, anh ta đi tìm lại kí ức nguyên vẹn của mình.

Vậy anh ta đi đâu? Huy hỏi.

Không biết, anh ta chỉ nói rằng mình phải lên đấy một chuyến nữa.

“Lên ư”. Nơi nào cao nhất nước ta. “Tây Nguyên, chắc chắn là Tây Nguyên rồi”. Huy nói với vẻ mặt đầy tự tin.

Khang bổ sung: “Nếu lấy mốc từ thành phố Hồ Chí Minh, thì chỉ duy nhất Tây Nguyên mới gọi là đi lên, nhưng Tây Nguyên rộng lớn như vậy, biết anh ta đi đến đâu”.

Nghĩ một lúc, Huy rút từ trong ba lô ra chiếc áo thun ướt mềm của Hai Bình mà Huy mang về từ nhà Sương sầu đời. Trời không phụ người có công, đây có vẻ là chiếc áo mà Hai Bình mua trong một chuyến đi xa, mặc sau có in dòng chữ: “well come to BUON ME THUÔT”.

Khi vừa nhìn thấy dòng chữ này, Huy nhớ là mình cũng đã thấy ở đâu đó trong nhà Hai Bình dòng chữ tương tự. Huy bắt đầu lấy điện thoại ra xem lại toàn bộ hình ảnh tư liệu mà anh đã chụp trong lần kiểm tra nhà trọ Hai Bình đang sống. Quả là trí nhớ Huy rất tốt. Trong hình ảnh có một tấm chụp lại quyển sách Hai Bình đang đọc dở đến trang 230-231, đây là sách viết về làng nghề làm đồ gỗ ở thành phố Buôn Mê Thuột (Đăk Lăk) và tuyệt vời hơn là trong sách ghi rõ địa chỉ nơi cần đến. Không còn hoài nghi gì nữa đây chính là quê hương của Hai Bình, không một phút chần chừ ngay lập tức Huy và Khang lên đường. Huy nhìn Khang với ánh mắt đầy quyết tâm như một lời hứa hẹn sẽ đi đến cùng sự việc bất chấp khó khăn gì đang đợi phía trước…

Sau một đêm đi xe mệt mỏi hai thám tử đã đến được nơi cần đến, quả là một điểm đến tuyệt vời, thời tiết nhẹ dịu, trong lành khác hẳn với vẻ bộn bề của Sài Gòn. Một làng nghề nho nhỏ với hơn 100 nhân khẩu, nhà nhà người người làm đỗ gỗ những mẫu bàn ghế được làm từ gỗ vừa sang trọng lại đẹp mắt lạ lùng.

Bắt tay ngay vào việc, được sự chỉ dẫn tận tình của mấy bà bán trái cây trên đường Huy và Khang dễ dàng tìm đến nhà ông Nghĩa – Tổ trưởng tổ dân phố để nhờ giúp đỡ cho việc điều tra. Sau khi được các thám tử cho xem hình Hai Bình, thì ông Nghĩa xác nhận ông có gặp người này: “Nhân từng đến đây nhờ tôi chỉ giúp nhà của ông Nhơn, mà anh ấy tự nhận là cha của mình. Tuy nhiên, ông Nhơn đã chết trong một vụ hỏa hoạn cách đây hơn 10 năm trước”.

Huy tò mò: Xin ông hãy kể rõ hơn.

Gia đình ông Nhơn là một trong những hộ làm bàn ghế ghỗ đẹp nhất vùng này, vợ ông là bà Hạnh, một người hiền từ đức độ. Họ có với nhau tất thảy 4 người con, ai cũng chăm ngoan, học hành rất giỏi. Tuy nhiên, cuộc sống hạnh phúc đó lại ngắn ngủi. Cách đây hơn 10 năm về trước, Nhân người con trai lớn nhất trong gia đình họ, vì đam mê nghiên cứu hóa học đã gây ra một vụ cháy lớn, thiêu rụi toàn bộ xưởng gỗ của gia đình, thương xót nhất là ông Nhơn, bà Hạnh, và hai người con nhỏ đều thiệt mạng trong vụ cháy kinh hoàng đó. Chỉ duy nhất, Nhân là người sống sót, nghe đâu anh ta cũng bị bỏng rất nặng. Sau đó vì không chấp nhận nổi sự mất mát quá lớn này, Nhân phát điên và bỏ đi biệt xứ, từ đó không còn ai thấy anh ta nữa. Nhưng một năm trở lại đây, tui nghe nhiều người xầm xì về chuyện có một chàng trai tuổi trung niên hay lưu vãng quanh mộ của gia đình ông Nhơn, có khi người ta còn thấy anh chàng này đào mộ gào khóc. Trông bộ dạng anh ta chẵng khác nào  một con ma mới từ lòng đất chui lên.

Ban đầu tui cũng bán tính bán nghi, cho đến khi Nhân đến tìm tôi. Trong kí ức của mình anh ta đã nhớ được tai nạn thương tâm của gia đình nhưng lại không nhớ chuyện anh ta là thủ phạm gây ra vụ cháy năm ấy. Tôi cũng nhiều lần nói tránh đi không muốn khơi gợi quá khứ đau buồn trong lòng cậu ấy, hi vọng cậu ấy quên đi quá khứ làm lại từ đầu. Nhưng rồi lần thứ hai Nhân đến gặp tôi, sau chứng ấy năm lưu lạc, Nhân vẫn luôn trăn trở về quá khứ của mình, những kí ức cứ hiện về, cái được cái mất, Nhân bèn nghĩ ra một cách cậu ấy dùng đá đập vào đầu mình, tự làm bản thân bị thương. Và rồi chuyện ấy đã đem lại kết quả, Nhân nhớ ra tất cả, Nhân đau đớn khi nghĩ mình là kẻ tội đồ, kẻ độc ác, cậu ấy tìm đến tôi như cách cậu ấy muốn xác nhận lại lần nữa những gì cậu ấy đang nghĩ là đúng. Và tôi không thể nào tiếp tục dấu cậu ta sự thất được nữa.

Huy cắt ngang: Ông biết Nhân giờ đang ở đâu chứ?

Cậu ấy ở ngoài nghĩa trang nhiều ngày nay, không ai khuyên can được Nhân. Trông cậu ấy gầy gò, xơ xác. Có lẽ là tuyệt vọng lắm.

Huy thầm nghĩ Hai Bình, à không Nhân thật đáng thương. Anh ấy từ chối Ngọc vì mặc cảm mình là kẻ không gia đình, nghèo khổ. Một người đàn ông đáng thương hơn đáng trách.

Tạm biệt ông Nghĩa, hai thám tử vội vàng tìm đến nghĩa trang nơi Nhân đang cố giết mình trong men rượu: “Chúng tôi đã nhận sự nhờ cậy của bác Năm Hà đến đây tìm anh, Nhân à! Dù anh là ai tên gì đều không quan trọng. Tôi muốn anh biết bác Năm Hà, bác Sơn, anh Ba Phát, cậu Trọng, đặc biệt là cô Ngọc và thậm chí là Sương sầu đời. Tất cả họ đều lo lắng cho anh. Tôi mong anh đừng day dứt vì những người đã chết điều đó thật điên rồ. Hãy để kí ức ngủ yên như 10 năm qua anh vẫn sống. Hạnh phúc lớn nhất của con người là được sống, được ngắm nhìn thế giới quá đỗi thân yêu này. Anh hãy nâng niu mỗi bình minh lên, mỗi tia nắng sớm. Và nhất là được sống trong lo toan bận rộn kiếp làm người…Huy nói một cách thành tâm.

Bằng tất cả lương tâm và đạo đức nghề nghiệp cũng như sự chuyện nghiệp của mình, chưa tới một tuần hai thám tử Huy và Khang đã thuyết phục và trấn an được Nhân, anh ta đồng ý cùng họ về lại Sài Gòn, quên đi quá khứ tiếp tục sống vì Nhân tin rằng gia đình thân yêu nơi chín suối sẽ mãi dõi theo anh. Ngày gặp lại bà Năm Hà cảm ơn hai thám tử rối rít, câu chuyện của Nhân làm bà không sao kìm được nước mắt, bà nhận Nhân làm con nuôi và đặt cho anh một cái tên mới “Minh”, có cả chứng minh nhân dân mới tên “NGUYỄN VĂN MINH”, Minh – tên nghe cũng rất hay với mong muốn từ nay một cuộc đời mới an lành sẽ đến.

Ở tuổi 40 lại một lần nữa được đặt tên mới. Minh nhìn hai thám tử cười rạng rỡ: “Tôi đã không còn là người đàn ông không tên, tôi có tên, tôi có gia đình. Cảm ơn các anh!”./.

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>