tham tu tu
Home / DƯỚI VÀNH MŨ THÁM TỬ / Kỳ án: Căn phòng số 3

Kỳ án: Căn phòng số 3

Thám tử Sài Gòn T&T nhập vai osin

Sáng thứ 2 đầu tuần, thám tử Lâm nhận được lệnh điều động mới từ phía Trung tâm Thám tử tư Sài Gòn T&T. Ngay lập tức cô bắt tay chuẩn bị cho nhiệm vụ đặc biệt lần này.

thám tử làm ô sin

Lâm chỉnh lại trang phục của mình trong gương, xác nhận lại lần nữa: Kiểu tóc, mái tóc xoăn dài được buộc thành đuôi ngựa ở sau gáy. Khuôn mặt thoải mái, thần sắc sáng ngời. Còn trang phục, đơn giản là quần áo ở nhà với tạp dề hoa…

Lâm dừng lại ở ánh mắt của mình, và rồi cô giật toán lên…Ôi, ánh mắt nhiều sát khí quá, chỉnh lại ngay. Lâm nhắm mắt lại, lắc đầu, hít sâu, lại mở ra lần nữa, làm ánh mắt thêm mềm mại, để đồng tử thoang thoảng hơi nước, khóe mắt khẽ cong lên……Và rồi, trong gương xuất hiện một cô osin điển hình với vẻ thanh khiết tao nhã, thoạt nhìn hiền thục lại có đôi chút quê mùa. Lâm chính hiệu là một cô gái con nhà lành, mới từ quê lần đầu lên thành phố nhận việc.

Lâm tự nhìn mình trong gương một lần nữa, cười cười, không nhịn được tự khen mình trong lòng một tiếng, hoàn mỹ!.

Sau khi công tác chuẩn bị đã xong, Lâm tiếp tục tìm hiểu về dữ liệu cá nhân của Dư –Đối tượng của cô trong nhiệm vụ lần này.

Dư, ba mươi hai tuổi, người cao 1m78, cân nặng 64 kg, lịch sự, hướng nội, từ bé đã có biểu hiện của chứng tự kỷ, lãnh đạm, không thích nói chuyện, nhưng việc học vẫn tốt, còn đến Mỹ học đại học. Song trong thời gian anh đang học đại học ấy, cha mẹ anh bị tai nạn giao thông đột ngột chết thảm, Dư bỏ nghiệp học quay về Việt Nam, không biết có phải do đả kích quá lớn hay không, chứng tự kỷ của anh lại càng nghiêm trọng, từ đó trở đi anh giam mình ở trong nhà, hiếm khi ra ngoài.

Gia thế nhà Dư không tồi, cho dù cha mẹ anh đã qua đời, nhưng gia sản họ để lại cũng đủ để nuôi tốt đứa con vô tích sự này. Trước lúc qua đời, cha của Dư vẫn không thể yên lòng về đứa con trai độc nhất không có người săn sóc, vì vậy trong lời trăn trối ông đã nhờ em gái mình (bà Thơm) trông nom Dư, đương nhiên đời này không có ai ăn không của ai bao giờ, cái giá của lần ủy thác này, chính là một nửa cổ phần của công ty ở nước ngoài.

Nhưng vị bác này cũng chẳng phải loại tốt lành gì, bà ta nhiều lần cố ý hãm hại Dư, đồng thời ra sức lên kế hoạch ăn toàn bộ tài sản đứng tên đứa cháu tội nghiệp của mình.

Là một nhân viên chính thức trong công ty của gia đình Dư, ông Thông (cậu ruột của Dư) từ lâu đã nắm rõ trong lòng bàn tay những âm mưu, toan tính của bà Thơm. Nhưng vì quá thương cháu, ông Thông đã nhiều lần nhẫn nhịn trước bà này với mong muốn Dư có được cuộc sống bình yên. Song, ông càng nhịn thì bà ta càng lấn tới, tin rằng về lâu dài bà Thơm sẽ gây chuyện bất lợi cho Dư.

Trên tinh thần “phòng bệnh hơn chữa bệnh”, ông Thông đã quyết định bí mật tìm đến sự giúp sức của Trung tâm Thám tử tư Sài Gòn (T&T), một mặt là bảo vệ an toàn cho Dư, mặt khác là bảo vệ khối tài sản của Dư trong công ty, đảm bảo Dư có được cuộc sống bình yên sau này.

Nhận được đơn hàng của ông Thông, Trung tâm Thám tử tư Sài Gòn T&T, nhanh chóng bắt tay vào cuộc. Anh Huy – Giám đốc Trung tâm nhận định: “Chỉ có xâm nhập vào cuộc sống của Dư, mới có thể bảo vệ anh một cách tốt nhất”. Và thân phận osin (người giúp việc) là quyết định cuối cùng.

Dưới sự chỉ đạo của giám đốc Công ty thám tử, ông Thông đăng tin tuyển osin đồng thời mua chuộc công ty môi giới để thám tử Lâm tham gia tuyển chọn. Sau khi phỏng vấn thành công, Lâm danh chính ngôn thuận trở thành osin riêng cho Dư.

Trong vai trò osin, Lâm có nhiều cơ hội tiếp cận và bảo vệ an toàn cho Dư. Tuy nhiên, cũng từ đây cô phát hiện Dư không giống với những người bị bệnh tự kỷ thông thường. Bằng khả năng và nghiệp vụ của mình Lâm quyết tâm tìm hiểu đến cùng sự việc xem Dư có thật sự bị bệnh tự kỷ hay chỉ là đang diễn kịch. Và mục đích thật sự của anh ta là gì? ./.

Khám phá bí mật từ một con gián…

con gián

Lâm sững sờ vài giây: “Dư sợ gián, chẳng phải anh ta là người tự kỷ sao?”. Nghĩ xong, lâm chạy vào phòng bật máy tính lên và rồi cô phát hiện: “Người bị bệnh tự kỷ là người không biết sợ bất cứ thứ gì trên đời này”…

Ngày đầu

“Ông chủ, anh dậy đi? Muốn ăn bữa sáng gì? Trứng ốp la và bánh mì nướng được không?”. Lâm lại gõ cửa, mềm giọng gọi.

Bên trong vẫn không nhúc nhích, mắt cổ đảo một vòng, trở về nhà bếp quyết định dùng mùi hương hấp dẫn ông chủ tự kỷ của mình ra dùng bữa sáng.

Dư sống trong một căn hộ cao cấp rộng khoảng tám mươi mét vuông, trang trí đơn giản nhẹ nhàng mà thoải mái, thiết kế nội thất cũng rất tuyệt, có thể thấy được cha mẹ Dư khi còn sống là người nặng về thẫm mỹ như thế nào.

Phòng bếp cũng sạch sẽ rộng rãi, dụng cụ nhà bếp đầy đủ…Lâm đang miên man suy nghĩ thì giật mình khi cô nhìn thấy Dư đứng ở cửa bếp, ngây người nhìn cô. Rất kinh hãi, nhưng Lâm nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và cưới nói: “Ông chủ muốn ăn gì? Tôi sẽ làm ngay”. Đáp lại Dư hững hờ không nói, anh ta cạo râu gọn gàng rồi rửa mặt chải đầu và tiếp tục im lặng, xoay người rất nhanh anh ta tự làm bữa sáng cho mình, tự pha cà phê, dáng vẻ vô cùng thuần thục. Và rất nhanh, anh xoay người trở lại phòng khóa chặt cửa.

Lâm bắt đầu ngạc nhiên vì Dư không chỉ là người đàn ông thích sạch sẽ mà con biết làm việc nhà, làm rất nhanh và rất gọn gàng.

Ngày thứ hai

Giống như ngày đầu, Dư tự mình chuẩn bị đồ ăn, tự dọn chén bát của mình rất nhanh, rửa bằng bồn nước, lại bỏ vào máy sấy, rồi dùng cái khăn trắng như khăn mặt để lau bàn, cuối cùng, còn không quên lau dọn sàn nhà sạch sẽ. Làm xong, Dư chẳng nhìn Lâm lấy một cái, lại quay về phòng, giam mình lại. Từ lúc ra ngoài cho đến khi về phòng, anh cũng không mở miệng nói đến một chữ.

Lâm chỉ có thể đứng ngây ra ở nhà bếp, bỗng giật mình nhận ra nhiệm vụ này còn gian nan hơn cô tưởng rất nhiều, bởi vì Dư tự bao kín mình lại đến không còn kẽ hở, ngay cả đến gần anh cũng thật khó khăn, càng không nói đến việc tìm ra những tâm sự thầm kín của anh.

Anh không ra khỏi cửa, nhưng lại có người thường xuyên đưa rau dưa, bánh, sữa tươi đến, anh hay dùng những thứ này để nấu ba bữa cơm. Đến hẹn lại lên, đến giờ là anh dọn phòng, đúng ba giờ chiều hàng ngày, anh lại dùng máy hút bụi, dùng khăn lau nhà dọn cả nhà một lượt, mỗi ngày đều như thế.

Chính anh tự giặt quần áo, phơi quần áo, rút quần áo, gấp quần áo, không chỉ sắp xếp, mà còn chia ra theo chất liệu, sau khi giặt sạch phơi khô, hầu như bộ quần áo nào anh cũng là một lượt, áo sơ mi quần dài thì treo trong tủ quần áo, mà áo phông và quần lót thì được gấp phẳng lì hình lăng giác rõ ràng, giống như hàng vừa mới bày bán trong cửa hàng vậy.

Dư phân chia ranh giới rất rõ ràng, tuy Lâm sống chung một nhà với anh, lại mãi mãi không chạm được vào thế giới của anh, cho dù giờ cô đang ngồi an nhàn trên ghế sopha theo dõi anh dọn phòng khách, khoảng cách giữa cô và anh lại xa vời vợi như là nam cực và bắc cực vậy! Lâm phải nghĩ thật kỹ, chọc kiểu gì mới có thể hạ gục được tượng đồng vách sắt Dư.

Lâm bỗng há hốc mồm, người mắc chứng tự kỷ lại có năng lực tự lo liệu cuộc sống ư? Cơ bản là Dư chẳng cần có người chăm sóc ý! Nhưng rồi Lâm lại nghĩ người tự kỷ hầu như chỉ sống trong thế giới của mình, hành vi của Dư như vậy cũng là điều bình thường…

Ngày thứ ba

“Á” tiếng kêu inh ỏi phá tan giấc ngủ của Lâm, cô vội vã chạy ra phòng khách. Làm sao? Sao vậy? Sắc mặt Lục Thời Dư trắng bệch, dáng vẻ bị dọa đến choáng váng.

Lâm gần như không nghĩ nhiều, lập tức theo thói quen nhặt dép lê dưới chân lên, quăng thật mạnh về phía chú gián. Bộp một tiếng, trúng thẳng mục tiêu, chú gián đánh thương nằm bẹp dí dưới chiếc dép, số chết đã định.

Tiếp theo, Lâm đứng dậy đến gần, cầm lấy dép lê, chỉ thấy chú gián không nhúc nhích, như là đã chết, may mà không phọt ra cái thứ ruột ghê tởm kia. Cô chụp lấy một tờ giấy, khom người tóm lấy râu chú gián, cầm nó lên, cười tí tởn.

Đây chính là công lực thâm hậu của cô, vốn có thể dùng nhiều sức hơn, nhưng vì nhân từ muốn để lại cho nó một thi thể nguyên vẹn, cũng đỡ phải bẩn nhà, về sau khỏi rắc rối. Liếc trộm Dư một cái, anh không nhìn cô, nhưng mà, anh lại nhìn con gián trong tay cô, chẳng biết đang nghĩ gì nữa, vội vội vàng vàng trốn về phòng, đóng cửa lại.

Lâm sững sờ vài giây: “Dư sợ gián, chẳng phải anh ta là người tự kỷ sao?”. Nghĩ xong, lâm chạy vào phòng bật máy tính lên và rồi cô phát hiện: “Người bị bệnh tự kỷ là người không biết sợ bất cứ thứ gì trên đời này”. Một loạt câu hỏi được đặt ra trong đầu Lâm: Anh ta đang giả bệnh à? Tại sao anh ta suốt ngày giam mình trong phòng, căn phòng đó có gì bí ẩn?…

Lúc này, chuông điện thoại reo lên trong phòng khách, cuộc gọi này là của bà Thơm. “Cô Lâm, ngày kia là ngày mừng thọ tám mươi tư tuổi của bà nội thằng Dư, mọi năm chúng tôi đều tổ chức yến tiệc, cô phải đưa thằng Dư đến dự đấy”.

“Dư sẽ đến á?” Lâm hoài nghi.

“Nó sẽ về, tình cảm của nó và bà nội rất tốt, năm nào nó cũng tham dự.”

“À?”

“Mẹ tôi rất yêu thằng Dư, nó không đến mẹ tôi lại làm ầm lên, phiền chết người.”

“Vâng. Thưa bà”

Lâm mừng thầm, hừ? Ngày kia Dư không ở nhà, lúc đó không phải là cơ hội tốt để lục soát phòng anh ta sao?./.

Tầng thứ 17

tham tu tu sai gon

Trước khi đưa Dư đến nhà bà Thơm dự yến tiệc, Lâm đã kịp gọi về Trung tâm để xin điều động thêm nhân sự hỗ trợ, theo kế hoạch trong lúc Lâm và Dư vắng nhà hai thám tử Hoàng và Kiên có nhiệm vụ khám phá căn phòng bí ẩn của Dư.

Mỗi năm bà Thơm lại họp mặt con cháu một lần, đều là vì chúc mừng sinh nhật của bà Thuyên (mẹ bà thơm, đồng thời là bà nội của Dư). Sau khi chồng mình qua đời, bà Thuyên trở thành người lớn tuổi nhất trong nhà, giờ bà đã tám mươi tư tuổi, từng trúng gió một lần, thần trí lúc tỉnh lúc mê.

Trước kia người đứng ra tổ chức sinh nhật cho bà là cha của Dư, sau khi ông mất công việc này trở thành trách nhiệm của bà Thơm.

Bà Thơm kết hôn bốn lần, có con ở khắp nơi, một trai ba gái, con trai và con gái lại có con của riêng họ nữa, cộng thêm người chồng hiện tại, một nhà gần hai mươi người, khí thế cũng không nhỏ, ngược lại, Dư lại có vẻ đơn cô thế cô, không có chút trọng lượng nào.

Lâm biết rõ bà Thơm chúc thọ mẹ mình, tuyệt không xuất phát từ lòng hiếu thảo, mà âm mưu của bà ta là chiếm lấy vùng đất không nhỏ được đứng tên của bà cố nội. Bà ta chỉ sợ một ngày bà Thuyên lơ đãng lại trao vùng đất này cho Dư, bởi vậy mới tìm mọi cách lấy lòng bà.

Trong không khí người người nhà thay nhau ra sức lấy lòng bà Thuyên thì Dư vẫn ngồi yên một chỗ không nói lấy nửa lời. Lâm định bụng sẽ dắt Dư đến chúc thọ bà nội của anh. Nào ngờ khi cô quay đầu lại thì chẳng thấy Dư đâu cả. Lâm tìm trái tìm phải cũng không phát hiện ra bóng dáng của Dư đâu. Lâm chạy đến hỏi bà Thơm thì mới hay tin Dư đã bắt taxi về trước. Không còn thời gian nghĩ ngợi nhiều, Lâm gọi điện thông báo cho Hoàng và Kiên rút khỏi phòng nhà Dư, đồng thời phóng xe chạy thẳng về căn hộ cao cấp.

Lâm trở lại căn hộ cao cấp, chạy vào cửa, chào nhân viên quản lý, ấn thang máy, đang đi lên lầu, một công nhân ăn mặc như thợ sửa ống nước xách theo công cụ bước vào thang máy, đưa lưng về phía camera ở góc.

 “Nhận được tin em báo Dư bỗng trở về, bọn anh rút gấp, nhưng anh Hoàng nói muốn download thêm một file đã bị khóa nữa, không kịp đi ra ngoài, bây giờ vẫn còn đang ở trong phòng Dư.” Người công nhân mở miệng nói.

 “Được, em sẽ yểm trợ để anh Hoàng có thể rút an toàn.” Lâm cúi đầu vừa giả vờ tìm thứ gì đó trong túi vừa trả lời.

Thang máy lên tầng mười sáu, cửa mở ra, hai người rời khỏi thang máy, chiếc cửa đóng lại sau lưng, Kiên tiếp tục tầng mười bảy chờ lệnh của Hoàng. Còn Lâm thì nhanh nhẩu tiến vào nhà, vừa bước vào cô thở phào nhẹ nhỏm khi thấy Dư đang ngồi trong phòng khách xem ti vi.

Biết Dư sợ gián, Lâm giả vờ hết to lên “con gián, con gián kìa”. Qủa nhiên có công dụng, Dư co mình lại, nhảy tỏm lên ghế sô pha, lấy hai tay che mắt lại. Ngay lập tức Lâm lấy tay ra dấu bảo anh Hoàng rút nhanh.

Sau khi rút khỏi phòng Dư, Hoàng có mặt tại tầng 17 của tòa nhà để hội ngộ với Kiên đang chờ sẵn. Tại đây, bằng nghiệp vụ của mình hai thám tử đã xâm nhập vào căn phòng số 3, đây là căn phòng được xây dựng thông với phòng ngủ của Dư ở tầng 16 của tòa nhà. Bên trong được trang hoàng như một phòng khám tư, ngoài các thiết bị y tế còn có bàn làm việc, máy tính, máy tập thể dục… và đặc biệt là rất nhiều sách.

Cuộc đột nhập thành công lần này, đã giúp các thám khám phá ra bí mật động trời mà Dư đã che dấu nhiều năm qua. Thực chất thì trong máy tính của anh ta không có gì đặc biệt, ngoài vài file bị mã hóa, sau khi anh giải mã, tất cả bên trong là tư liệu và bệnh án cá nhân từ nhỏ đến lớn, cùng với các báo cáo trên y học có liên quan đến chứng tự kỷ, xem ra đúng là anh ta mắc chứng tự kỷ thật, nhưng chứng bệnh của anh ta thuộc loại tiềm ẩn không điển hình, nói chung không giống với chứng tự kỷ, có phần tương tự như lập dị và tự cô lập.

Khi cha mẹ Dư còn sống đã bịa ra chuyện du học nước ngoài, thực chất là đưa Dư ra nước ngoài chữa bệnh. Lúc bệnh tình của Dư tốt lên thì đột ngột cha mẹ cậu qua đời. Hơn ai hết Dư biết bà Thơm muốn lợi dụng tai nạn này để cướp công ty của gia đình mình, nhưng anh ta lại bất lực vì sức khỏe yếu lại không rành chuyện kinh doanh. Vì vậy Dư không thông báo chuyện mình khỏi bệnh, ngược lại vẫn tiếp tục đóng vai chàng trai bị tự kỷ. Trong khoảng thời gian này Dư âm thầm thuê người xây dựng căn phòng số 3, ở tầng thứ 17 của toàn nhà mà mình đang sống. Mục đích chủ yếu là tránh để bà Thơm nghi ngờ, tại căn phòng này gần 10 năm qua, Dư tiếp tục điều trị bệnh, học tập với hy vọng một ngày nào đó có thể đường đường chính chính điều hành công ty mà cha mẹ anh đã dùng cả cuộc đời gầy dựng nên.

Nổi niềm của Dư được các thám tử hiểu và rất thông cảm. Sau khi biết rõ sự tình Lâm đã chủ động đặt vấn đề với Dư. Trung tâm Thám tử tư Sài Gòn đồng ý hổ trợ Dư hết mình trong cuộc chiến với bà Thơm. Biết được thành ý của Lâm và trung tâm Dư xúc động nghẹn ngào, anh nhận lời ngay mà không cần phải nghĩ ngợi nhiều.

Với sự giúp sức của các thám tử Sài Gòn, liệu Dư có đủ mạnh mẻ để từ bỏ vỏ bọc ngốc nghếch, tự kỷ mà anh đã mang bên mình suốt những năm tháng qua? Và trong cuộc chiến tình nghĩa và tiền bạc với chính bác ruột của mình Dư có đủ kiên quyết và tàn nhẫn? ./

Cô dâu hờ

thám tử tư

Trong khi Trung tâm thám tử tư Sài Gòn T&T và Dư vẫn chưa kịp nghĩ ra cách đối phó thế nào thì bà Thơm đã tự đưa mình vào rọ…

Để có thể hổ trợ Dư trong việc giành lại công ty một cách danh chính ngôn thuận, thám tử Lâm một lần nữa không ngần ngại hi sinh, vất vả chuyển từ vai osin sang vai vợ mới cưới của Dư.

Nghe tin Dư cưới vợ, và sẽ sớm giao toàn quyền điều hành công ty cho vợ mình khiến bà Thơm đứng ngồi không yên. Thay vì an phận chấp nhận sự thật bà Thơm lại quyết tâm tìm mọi cách chiếm công ty cho bằng được.

Bà gởi một thư mời đến Lâm với nội dung: ““Tối mai là tiệc chiêu đãi chủ quản của toàn công ty, mang Dư cùng đến, các đổng sự đều muốn chào đón người có cổ phần lớn nhất công ty này.”

Hành động của bà Thơm quá nhanh khiến các thám tử không kịp trở tay. Chẳng còn cách nào khác, Lâm và Dư buộc phải chuẩn bị chu đáo cho tiệc gặp mặt. Còn Hoàng và Kiên dưới sự điều động của ông Thông được sắp xếp vào vị trí mới trong công ty để tiện điều tra cũng như trợ giúp cho Lâm và Dư khi có sự cố.

Tiệc chiêu đãi do bà Thơm tổ chức có mức xa hoa vượt quá trình độ tưởng tượng của người bình thường. Ở phòng khách của khách sạn năm sao cao cấp, chẳng những bày trí sang trọng, tất cả đồ ăn đều là sơn hào hải vị, ngay cả dao nĩa cũng đều bằng bạc nạm vàng…

Lâm và Dư dắt tay nhau đi vào hội trường, Lâm nổi bật với một âu phục đen đơn giản, đi giày cao gót màu tối, lại bới tóc nhẹ nhàng, tuy ít gợi cảm, lại vẫn xinh đẹp. Còn Dư xuất hiện với vẻ đẹp trai bức người, tuyệt nhiên không giống một người đàn ông tự kỷ.

Liếc thấy nhân vật chính xuất hiện, bà Thơm nở nụ cười dối trá: “ “Các vị, vợ chồng Thời Dư đã đến, chúng ta hãy vỗ tay chào đón cậu ấy, phải vỗ tay lớn tiếng nhé, nếu không cậu tự kỷ này sẽ không nghe được đâu”. Hội trường vang lên tiếng vỗ tay cố ý và tiếng cười mỉa mai.

Bà Thơm lập tức quay sang phía Lâm giới thiệu, giọng điệu nói móc vẫn không thay đổi: “Đây là vợ mới cưới của Dư, trước đây cô ấy làm nghề giúp việc nói chính xác là osin đấy”.

Nhưng lần này bà ta không thành công, vì Lâm rất nhanh trí tiến lên chào hỏi mọi người: “Chào các vị, hoan nghênh mọi người đã đến, tôi và chồng tôi rất hạnh phúc, rất biết ơn sự đóng góp của quý vị cho công ty, tôi tin rằng trong tương lai công ty sẽ còn phát triển mạnh hơn nữa dưới sự giúp sức và tài năng của quý vị.” Lâm dùng giọng dịu dàng đã luyện tập nói tiếng Anh chuẩn, thái độ nhàn nhã, quý phái.

Chưa kịp phấn khích vì mình vừa làm được một chuyến lớn lao, thì Lâm hoảng hốt phát hiện ra bên dưới đám đông kia không có Dư. Rõ ràng lúc nãy anh ta còn ngồi ở bàn đại biểu, vậy mà giờ đã không thấy đâu.

Lâm chạy tức tốc tìm mọi ngốc ngách nhưng vẫn không thấy tăm hơi của Dư. Bí quá cô lao thẳng vào nhà vệ sinh nam rồi gọi lớn tên Dư nhưng vẫn không thấy ai trả lời. Cùng lúc này, Lâm nhận được điện thoại từ thám tử Hoàng: “Bảo vệ Dư bữa tiệc chỉ là một cái cớ, bà Thơm định nhân cơ hội này bắt cóc cậu ta”.

Lâm thở hổn hển: “Anh ta mất tích rồi, em cần anh giúp, mau đến đây”. Nói xong, Lâm tắt điện thoại trở lại bàn tiệc như chưa có chuyện gì xảy ra. Cô cố ý tỏ ra bình tĩnh để bà Thơm không nghi ngờ. Chưa đầy 10 phút sau Hoàng đã có mặt để ểm trợ cho Lâm.

Theo tính toán của Lâm: “Bà Thơm chắc chắn đang dấu Dư ở đây, ngay tại khách sạn này. Một khách sạn lớn, với lực lượng bảo vệ hùng hậu việc đưa một người ra ngoài là không thể, hơn nữa bà ta vẫn cho rằng Dư là một kẻ ngốc nên sẽ không có sự đề phòng cao”.

Tuy nhiên, Lâm vẫn chưa thể hiểu được lí do của hành động bắt cóc này là gì? Thật may lúc đó Kiên từ công ty gọi điện cho Hoàng thông báo: “Bà Thơm đã âm thầm chuẩn bị giấy chuyển nhượng toàn bộ tài sản, và trong tối này sẽ ép Dư kí vào tờ giấy đó”.

“Cậu chắc chứ” – Hoàng hỏi.

“Chắc, em vừa moi được tin này từ luật sư riêng của bà Thơm mà” Kiên trả lời.

Để việc tìm kiếm Dư diễn ra suôn sẻ Lâm tiếp tục ở lại buổi tiệc để theo dõi bà Thơm. Còn Hoàng âm thầm tìm đến ban quản lý khách sạn để nhờ tìm người. Theo máy camera ghi hình, Hoàng dễ dàng định vị được nơi Dư đang bị giam. Và rất nhanh trong tích tắc Dư được Hoàng giải cứu ra ngoài.

Không những âm mưu thất bại, bà Thơm còn đứng trước nguy cơ ngồi tù. Tuy nhiên, may mắn cho bà này vì Dư là một đứa cháu có tình có nghĩa. Toàn bộ bằng chứng được anh chủ động hủy đi, đồng thời vẫn cho bà Thơm cơ hội sửa sai.

Chính hành động đẹp này khiến bà Thơm vô cùng hổ thẹn, và hứa từ nay sẽ nỗ lực giúp Dư trong công việc, thề sống thề chết từ bỏ ý định chiếm đoạt tài sản. Sau sự việc lần này, ông Thông tỏ ra vô cùng biết ơn các thám tử Sài Gòn T&T đã giúp cháu ông vượt qua khó khăn, được trở lại là chính mình.

Nhiệm vụ hoàn thành Lâm chấm dứt vai trò vợ hờ, nhưng với Dư mà nói cô sẽ mãi là ân nhân là người bạn tốt nhất mà anh từng gặp. Câu cuối cùng trước lúc chia tay Dư nói: “Tôi không nghĩ một thám tử như chị lại giỏi tiếng anh đến vậy”. Lâm cười: “Đã là nhiệm vụ thì dù khó đến đâu, tôi cũng phải hoàn thành” .

Tinh thần làm việc không ngại khó của các thám tử Sài Gòn T&T đã trở thành bài học lớn mà có lẽ suốt cuộc đời này Dư cũng không bao giờ quên được./.

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN – DỊCH VỤ THÁM TỬ TƯ TPHCM

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
Kỳ án: Căn phòng số 3, 10.0 out of 10 based on 1 rating

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *