tham tu tu
Home / DƯỚI VÀNH MŨ THÁM TỬ / Kỳ án: Người chết trở mình sống lại

Kỳ án: Người chết trở mình sống lại

Sau những ngày nắng gắt, mấy hôm nay trời Sài Gòn bỗng trở nên âm u và ảm đạm lạ lùng, những áng mây đen bay thực thấp và không khí lành lạnh.

Tuấn dắt tay Na từ rạp hát đi ra. Na nhìn Tuấn nói: “Anh Tuấn à, phim Mỹ thực là tuyệt vời phải không anh. Phải chi em được như cô diễn viên chính bơi lội dưới con suối đó có lẽ em sung sướng tới chết được. Anh nghĩ có phải người ta đã tạo nên cảnh thần tiên đó, chứ ở Mỹ làm gì có những cảnh thực sự như vậy”.

Na nói, nhưng không thấy Tuấn trả lời, cô tưởng những tiếng ồn ào của mọi người chung quanh làm anh không nghe thấy, nên lập lại câu hỏi một lần nữa. Bộ phim này thực là hay mà, em nhất định phải đi xem một lần nữa đó.

Nhưng Na vẫn không thấy Tuấn nói gì. Na hơi ngạc nhiên vì bây giờ cả hai đã ra tới ngoài đường rồi, đám đông không còn chen lấn nhau như trong rạp. Hơn nữa, Na đã nói hai lần mà tại sao Tuấn không trả lời. Na nhìn Tuấn đăm đăm, cô thấy hình như có chuyện gì đang xảy ra. Nhất là khuôn mặt của Tuấn coi lạ kỳ. Cặp mắt anh mở trao tráo, nhìn thẳng về phía trước như đứng tròng. Na và Tuấn đã quen nhau hơn hai năm, cô chưa bao giờ thấy thần sắc của anh kỳ quái như lần này. Na không hiểu tại sao lại có tình trạng này. Cô lay mạnh tay Tuấn: “Anh Tuấn, anh Tuấn, anh sao vậy?”.

Nhưng Tuấn vẫn không trả lời. Mắt anh vẫn nhìn đăm đăm về phía trước. Sắc mặt càng ngày càng lợt lạt, trông thực cổ quái. Hình như trong mắt anh toả ra một luồng ánh sáng kỳ dị. Na run run nhìn theo ánh mắt đó. Nàng chợt thấy phía trước một ông già đang đi ngược chiều về phía mình và Tuấn đang đứng.

Na nghĩ, một ông già đi ngoài đường thì có gì là lạ. Bề ngoài của ông ta cũng chẳng có gì phải chú ý, Na liếc mắt nhìn Tuấn. Vừa lúc ấy, ông già cũng lướt qua nàng như một hơi gió thoảng. Tuấn đột nhiên ngừng bước và quay mặt lại nhìn. ánh mắt như đeo đuổi và thực gắn bó. Bây giờ Na mới chắc chắn Tuấn bị thu hút bởi người lạ mặt già nua này.

Bóng hình ông già đã đi thực xa và vừa khuất hẳn sau một khúc quanh. Tuấn như một người ngớ ngẩn từ từ nhìn Na, cô vẫn thấy thần sắc kỳ quái trên khuôn mặt nhợt nhạt của Tuấn còn đó. Rõ ràng anh đang nhìn thẳng vào mắt Na, nhưng hình như anh vẫn không thấy gì trước mặt và cũng chẳng nghe thấy gì.

Cuối cùng Tuấn thở dài, và dắt tay Na tới công viên trước rạp hát. Ngồi trên ghế đá. Mặt trời buổi chiều đang rọi những tia nắng cuối cùng trong ngày một cách yếu ớt. Trên khuôn mặt Tuấn, những nét kỳ ảo khó hiểu vật vờ. Sắc mặt anh như biến đổi hoàn toàn. Tuấn đang nghĩ tới câu chuyện đã xảy ra. Na giữ yên lặng và hồi hộp chờ người yêu nói, cô có linh cảm đó là một chuyện thật quan trọng dính líu tới đời Tuấn. Na cố nhẫn nại chờ đợi Tuấn lên tiếng. Cuối cùng Tuấn đã lên tiếng và giọng nói của anh bỗng nhiên nghe thực xa lạ. Tuấn run run nói:“Anh không biết phải nói cái gì trước bây giờ. Đầu óc anh bấn loạn và thật hoang mang. Hồi nãy, lúc đi ra. Anh nhìn thấy ông già đó… Ông già đó giống hệt như ba anh, không khác một chút nào cả”.

Na bắt đầu run lên, lời nói của Tuấn làm cho cô sợ hãi, Na chồm tới hỏi: “Anh nói cái gì?. Anh Tuấn, ba anh à…ông ấy đã chết từ 5 năm nay rồi cơ mà”. Mặc dù nơi đây có rất nhiều người qua lại, nhưng không hiểu sao Na lại thấy sờ sợ và cảm thấy ớn lạnh thật sự.

“Đúng rồi, ba anh đã chết từ lâu. Bởi vậy anh mới…”. Giọng  nói của Tuấn trở nên hồ đồ, nhưng nhìn khuôn mặt anh, Na biết chắc là Tuấn không nói dối.

Từ trong thâm tâm Tuấn vẫn tin đó chính là cha mình. Nhưng anh cũng biết chắc là ba mình đã chết từ lâu. Bây giờ có lẽ xương thịt đã trở thành cát bụi. Nhưng khổ nỗi trong lòng mìnhTuấn vẫn có niềm tin ông già đó là ba mình. Suy nghĩ Suy nghĩ theo cách nào đi nữa, Tuấn vẫn không thể nào thoả mãn được những nghi hoặc trong lòng mình. Mặc dù Tuấn chẳng bao giờ tin là người chết có thể sống lại ngờ ngờ như vậy, anh nhớ rất rõ khi cha chút hơi thở cuối cùng, ông còn ói ra một chậu máu. Sau khi ông tắt thở, chính Tuấn tắm rửa và khênh xác ông đặt vô quan tài, nên anh tin chắc là cha mình không thể nào chết giả được.

Nhưng nếu cha Tuấn đã thực sự chết rồi thì người xuất hiện ở trước rạp chiếu phim chiều nay là ai? Có phải ông ta chỉ là một người giống hệt như cha Tuấn hay không?

Suy nghĩ này cứ mãi ám ảnh Tuấn, anh thấy hối hận vì bữa đó không chạy theo ông già kia. Một tuần sau, khi đi làm về đến cổng nhà, Tuấn thấy một bóng người rất quen thuộc ở trước mặt vừa lướt qua. Tim anh bỗng đập mạnh, thân thể chấn động. Tuấn quay hẳn lại nhìn người vừa đi qua mặt mình, anh nhìn châm bẩm sau lưng. Người đó chính là ông già làm chàng mất ăn mất ngủ cả tuần lễ nay chứ còn ai vào đó nữa

Tự nhiên Tuấn có cảm giác như sống lại những ngày cha anh còn sống. Anh nhớ rõ hồi còn đang theo học ở đại học, có một lần đi học về cũng vào thời gian này, bóng nắng vừa chợt tắt và Tuấn bỗng gặp cha mình đi qua như vậy. Hình ảnh hồi đó chợt hiện ra thực rõ trong đầu chàng, và sao nó trùng hợp với hoàn cảnh bây giờ như vậy. Tuấn cố định thần để nghĩ rằng làm sao thời gian có thể đi ngược lại như vậy được. Nhưng anh không thể phủ nhận được những gì đang xẩy ra trước mặt.

Tuấn cắn chặt môi, anh cảm thấy đau buốt và biết chắc đây là sự thực chứ không phải đang xảy ra trọng giấc mơ. Ông già đó vẫn chậm chạp cất bước. Khi ông ta đi tới cuối đường, Tuấn không nhịn được nữa buột miệng kêu lớn: “Ba”.

Nghe tiếng gọi của Tuấn, ông già từ từ xoay mặt lại. Anh nhận ra ngay ông ta là người mình gặp bữa coi hát với Na về, và người đó cũng chính là cha mình. Ông già đó nhìn Tuấn và mỉn cười hiền lành. Tuấn giật mình, tim anh như muốn nhẩy khói lồng ngực. Đó chính là nụ cười của cha anh hồi nào. Nụ cười đó với Tuấn thực quen thuộc và thân thiết. Nhưng ông già đó chỉ quay lại mỉm cười rồi lại quay đi và tiếp tục rảo bước. Cử chỉ đó khiến Tuấn ngơ ngác tới bàng hoàng. Anh ngần ngừ một lúc rồi chạy theo ông… /./

Không thể bỏ lỡ cơ hội này, Tuấn đã chạy theo. Ban đầu anh thấy bước đi của ông già chậm chạp nên nghĩ là sẽ đuổi kịp ông ta rất nhanh thôi. Không ngờ anh đuổi theo lẹ bao nhiêu thì ông ta lại đi nhanh bấy nhiêu. Tuấn đã theo ông ta qua không biết bao nhiêu con đường. Tuấn nghĩ, cứ đuổi như vậy thì không bao lâu anh sẽ mất dấu ông ta thôi. Bởi vậy anh cố tìm cách nào để gặp bằng được ông ta mới chịu.

Tuấn đã cố kêu thực lớn, nhưng làm như ông ta không nghe thấy gì và vẫn lủi bước thực nhanh. Tuấn đã cố gắng đi thực mau và hầu như chạy tới hết sức mình, nhưng cũng không thế nào bắt kịp ông ấy. Anh không biết ông ta đi như thế nào, vì anh cũng không thấy ông ta chạy, nhưng hình như vận tốc đã tăng lên thực nhanh.

Tuấn cảm thấy lạ kỳ, nhưng anh nhất định phải bắt cho kịp để hỏi cho ra lẽ ông ta là ai. Nhưng dù có làm thế nào đi chăng nữa, khoảng cách hai người vẫn thực là xa. Không bao lâu ông ta đã bước vào một con hẻm nhỏ. Tuấn biết chắc là khi ông đã lọt vô con hẻm nhỏ này rồi thì rất dễ lẩn khuất, nên anh không dám chậm trễ. Tuấn chạy thực mau tới con hẻm đó, và khi đi được một lúc Tuấn mới khám phá ra đây là con hẻm cụt, không có lốt thoát. Anh đã nhìn thấy ông già vô một căn nhà ở cuối hẻm. Sau khi ông vô nhà, Tuấn chạy tới trước cửa, anh định tông cửa vào nhưng không hiểu sao lại ngần ngừ và ra đầu ngõ hẻm đứng thực lâu. Anh nghĩ chuyện mình có thể điều tra thân phận ông ta đâu phải là chuyện khó nữa, vì đã biết chỗ ở của ông ấy rồi. Đồng thời Tuấn nghĩ mình phải cho mẹ mình hay cái chuyện này mới được.

Vừa về đến nhà, Tuấn đăm đăm nhìn mẹ một lúc rồi hỏi: “Mẹ à, cha con có anh em ruột hay anh em sinh đôi gì không ?”. Mẹ Tuấn nghe thấy con hỏi câu đó thì có phần lạ lùng vì chồng bà là con trai duy nhất trong gia đình, cả họ hàng ai mà không biết. Ông ấy đã chết mấy năm rồi, những nhớ thương cũng đã lắng chìm vào dĩ vãng. Tại sao Tuấn lại đột nhiên hỏi một câu ngớ ngẫn đến thế.

Tần ngần một lúc rồi bà trả lời: “Ông nội và ông ngoại của con là anh em kết nghĩa. Hai gia đình này lúc nào cũng ở lân cận bên nhau. Bởi vậy cha con và mẹ chơi với với nhau từ hồi còn trẻ thơ, có chuyện gì của gia đình ba con mà mẹ không biết. Giòng họ của ba cho tới con là bảy đời rồi; gia đình nào cũng chỉ có một đứa con trai duy nhất mà thôi. Lúc xưa ông nội con muốn có sự thay đổi nên đã cưới một lúc thêm ba bà vợ nhỏ nữa, vậy mà cũng chẳng thay đổi được gì vì cả ba bà sau đều không có con”.

Những lời nói của mẹ đã làm Tuấn tin tưởng thực sự ông già kia không phải là anh em gì với ba mình được nữa. Tuấn dứt khoát cho rằng ông ta chính là ba mình. Bàng hoàng một lúc, Tuấn từ từ thuật lại với mẹ những gì đã xảy ra. Mẹ Tuấn nghe con nói như vậy rất kinh ngạc, nhưng bà ta không tin. Bà bảo Tuấn: “Con à, người giống người là chuyện thường thôi. Chuyện đó không thế nào xảy ra được đâu. Không lý con gặp ma rồi…”. Mẹ Tuấn tuy nói vậy, nhưng giọng bà có vẻ run rẩy.

Tuấn nói: “Mẹ, đúng là cha đã chết từ lâu. Nếu hồn ma của cha xuất hiện, tại sao lại chờ tới mãi bây giờ mới về. Với lại con không tin chuyện mê tín dị đoan. Làm gì có hồn ma cơ chứ. Lúc ấy trời còn sáng mà. Nghe con nói như vậy khiến bà đâm phân vân, nói nho nhỏ một mình: “ Trừ khi mẹ đích thân gặp được, nếu không mẹ chẳng bao giờ tin có chuyện đó đâu.”.

Ngay ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng. Tuấn đã dắt mẹ đi tới con hẻm nhỏ. Những người ở trong hẻm này có lẽ cũng là dân lao động, hình như họ toàn là những người đi làm công thì phải. Bởi vậy, mới sáng sớm mà mọi người đã lục đục đi làm. Những người bán hàng rong, bán cải, bán đậu hũ cũng đang nhộn nhịp chuẩn bị quang gánh ra chợ. Tuấn dẫn mẹ tới cuối đường hẻm và chỉ căn nhà hôm
trước nói: “ Căn nhà này đó mẹ. Mình tới sớm như vậy, chắc chắn ông ta chưa ra khỏi cửa đâu.”.

Mẹ Tuấn đề nghị:“Như vậy mình phải tìm một chỗ nào kín đáo núp xem, chứ nếu người đó không phải là cha con thì kỳ cục lắm.”. Tuấn thấy mẹ nói rất phải nên chịu liền, anh nhìn quanh thấy gần đó có một cây cổ thụ, Tuấn bèn dẫn mẹ tới núp sau thân cây. Hai mẹ con đợi tới trưa, căn nhà đó vẫn không thấy có ai ra mở cửa. Hai mẹ con đợi hơn nửa ngày, mẹ Tuấn có vẻ chán nản muốn quay về.

Thấy vậy, Tuấn vội vàng bắt chuyện với bà già nhà bên cạnh, theo lời bà này ông già kia là người rất lạ lùng, ông ta thực sự cô độc không có bà con thân thuộc. Mấy năm nay rồi ông ta không tiếp xúc với ai cả.

Nói rồi bà lão ngoe nguẩy đi vô nhà, vừa đi vừa lẩm bẩm. Cái lão quái vật này, ai ở không mà để ý tới nó. Từ năm năm về trước, 15 tháng giêng dọn tới đây. Kỳ kỳ quặc quặc không biết làm cái gì mà bây giờ lại có thêm thằng cháu này tới đây điều tra lão ấy nữa chứ.

Khi vô tới nhà, bà đóng cửa một cái rầm. Tuấn đứng như trời trồng. Mẹ Tuấn cũng như mất bình tĩnh, nắm chặt lấy tay con hỏi: “Tuấn, con có nghe bà già nói gì không?”. Tuấn có cảm giác bàn tay của mẹ lạnh tanh. Anh hiểu được sự khích động của mẹ vì Tuấn biết rằng cha của mình chết đúng vào ngày 15 tháng giêng năm năm về trước. Trời hè nóng nực mà mẹ con Tuấn đứng giữa đường vẫn cảm thấy lạnh như băng đá…

Từ hôm ấy trở về nhà mẹ Tuấn phát bệnh, người lúc nào cũng buồn bực không muốn ăn uống. Tuấn mơ hồ không hiểu chuyện gì đang xảy ra với gia đình mình, ông già kia là ai? là người hay là ma? Những câu hỏi ấy cứ dồn dập làm Tuấn như sắp phát điên. Anh nghĩ có lẽ bây giờ là lúc phải hành động một cách quyết liệt hơn nữa, không thể rình rình, mò mò như thế này mãi. Trong đầu Tuấn đã có chủ tâm. Anh lên xe chạy thẳng đến địa chỉ 45-47 Trần Đình Xu, Quận 1 (TP.HCM), để nhờ các thám tử của Trung tâm Thám tử tư Sài Gòn (T&T) hỗ trợ mình tìm ra sự thật. Cũng từ đây, nhiều chuyện li kì khác lại xảy đến…./.

Nhận được đơn hàng của Tuấn các Thám tử Sài Gòn T&T nhanh chóng bắt tay vào cuộc. Kế hoạch được đặt ra lần này là trực tiếp xâm nhập vào nhà  ông già kia, theo các thám tử chỉ có như vậy mới biết được chính xác ông ta là người hay là ma? . Đồng thời, cũng chỉ có cách này mới biết được đó có phải là cha của Tuấn hay không. Với danh nghĩa nhóm người đi làm từ thiện, các thám tử đã sẵng sàng cho phi vụ lần này.

Sau khi tập trung đầy đủ lực lượng, các thám tử đã lên đường tới căn nhà trong căn hẻm nhỏ mà mẹ con Tuấn rình rập mấy ngày qua. Trời tối mò mò, con hẻm không một bóng đèn đường. Thỉnh thoảng mới có vài tia sáng hất ra từ khe cửa sổ của một vài nhà nào đó đi ngủ trễ. Mọi người đều đi bộ, xe phải đậu ngoài hẻm vì đường vô quá nhỏ. Những hàng hiên nhà nhấp nhô, cái cất ra, cái thụt vô. ánh đèn pin lấp lánh trên con đường đất gồ ghề. Không ai nói với ai một câu nào, chó bắt đầu sủa dài theo lối xóm.

Một lúc sau, toán thám tử đã tới trước căn nhà. Quả thực họ là những thám tử vô cùng chuyên nghiệp, nhất là lại có anh Huy – giám đốc Trung tâm đi cùng nên ai nấy cũng tự tin hơn trong từng hành động. Đã có mấy người bọc ra ngã sau, căn nhà bây giờ dù có ai ở trong muốn chạy thoát cũng đành bó tay vì đã bị vây kín. Họ hành động lanh lẹ và im lìm như những bóng ma. Anh Huy rất hài lòng với những cấp dưới của mình. Anh ra dấu cho một thám tử gõ cửa. Còn mình thì lên tiếng gọi: “Mở cửa nhận quà, chúng tôi mang quà đến cho những người già neo đơn đây”.

Không có tiếng trả lời. Anh Huy gõ mạnh vào tấm ván trước mặt, gọi lớn hơn: “Chủ nhà, xin mở cửa”. Vẫn không có ai trả lời. Huy nghé mắt nhìn vô trong qua khe cửa. Anh thấy rờn rợn vì chiếc bàn thờ kê giữa nhà chập chờn trong ánh sáng leo lắt của một ngọn đèn dầu nho nhỏ. Anh vẫn kiên nhẫn gõ cửa: “Mở cửa, mở cửa. Chúng tôi còn phải đến nhiều nhà khác nữa ạ”. Một thám tử đứng bên cạnh, nói nhỏ vào tai Huy: “Anh ơi, nhất định là nhà có người, vì trên bàn thờ có thắp đèn”.

Anh Huy gật đầu: “Tôi cũng nghĩ như anh. Mình phải gọi bằng được gia chủ mở cửa mới thôi”. Nói xong, anh nắm tay đập thật mạnh vô cửa ầm ầm: “Mở cửa, mở cửa…chúng tôi không có nhiều thời gian đâu”. Chờ một chút nữa cũng không thấy động tĩnh gì. Anh Huy quay sang bảo: “Anh em vây chặt căn nhà này. Để tôi dắt mấy nhân viên qua xét nhà bên cạnh hỏi thăm tin tức ra sao”.

Nói xong, anh Huy ra dấu cho hai nhân viên đứng bên anh tới nhà bên cạnh. Hình như gia đình này đã nghe thấy tiếng gọi cửa nhà kế bên nên mọi người đã thức dậy và sẵn sàng nhận quà tự hồi nào. Anh Huy hỏi gia chủ: “Xin bác cho biết căn nhà bên cạnh này có ai ở hay không?”.

Người đàn bà gật đầu: “Dạ, có một ông già ở đó từ lâu rồi. Ông già này ít có xuất hiện lắm. Lâu lâu người ta mới thấy ông ta ra vô. Hôm nay tôi cũng không để ý lắm, ông già này không bao giờ nói năng với ai ở khu này cả, ông ấy sống âm thầm như một bóng ma vậy đó. Cả xóm cũng chẳng ai biết ông ta làm ăn ra sao cả. Hình như chiều nay tôi thấy ông già có đi qua cửa nhà tôi. Ông ta đi đâu cũng chỉ có một mình thôi. Chưa bao giờ thấy có lần nào đi với ai”.

Anh Huy thấy như vậy cũng đủ rồi. Anh cảm ơn gia chủ, tặng quà cho họ rồi trở lại căn nhà lúc nãy. Anh tiếp tục kiên nhẫn gọi cửa, nhưng bên trong vẫn không có động tĩnh gì. Anh ngần ngừ một lúc, rồi ra lệnh: “Phá cửa vô đi”

Anh Huy vừa nói xong, một thám tử đã lấy vai đẩy mạnh cánh cửa. Có lẽ anh ta nóng lòng nên dùng sức tông thực mạnh. Cánh cửa bật tung, đập vô vách phía trong tạo nên tiếng động thực lớn. Có tiếng gió rít lên đâu đây, ánh đèn trong nhà lung linh ma quái, chập chờn tới khiếp đảm. Mọi người tràn vô nhà thực nhanh. Mấy cây đền pin cùng chiếu vô trong một lượt, nhưng không có ai. Lục lọi một hồi, một thám tử chạy lại nói với anh Huy:  Anh ơi, căn nhà này kỳ cục quá. Không có đồ đạc gì hết, chỉ có mỗi một cái bàn thờ ở giữa nhà thôi. Hình như không có ai ở đây.

Huy cau có: “Vô lý lúc nãy nó gài cửa phía trong. Nhà lại chỉ có một cửa ra vào. Hơn thế nữa, cây đèn dầu trên bàn thờ còn cháy và bà hàng xóm đã thấy ông ta đi về chiều nay. Không lý lão là ma”.

Huy vừa nói xong thì giật mình. Anh nhìn thấy bức hình trên bàn thờ quen quen. Tới gần hơn, rọi đèn pin vô bức ảnh. Huy thấy xương sống lành lạnh, hình như có một điều gì không ổn. Anh đã nhận ra người trong hình. Không phải ông Tư bố của Tuấn thì còn ai vào đấy nữa. Anh có một trí nhớ rất tốt. Chính bức hình này Tuấn đã đưa cho anh xem để nhận diện cha của Tuấn. Cẩn thận anh Huy sai một thám tử chạy ra đầu hẻm mở cốp xe mang tấm hình vào đối chiếu. Và rồi, trời ơi hai tấm hình này là một người….Anh Huy đâm hoang mang thực sự. Tại sao bức hình này lại ở đây, còn người trong nhà này đi đâu. Ông già mà người hàng xóm nói không thế nào là giả được. Ông ta là ai? Nhớ lại câu chuyện của Tuấn kể làm anh Huy run lên. Không lý ông già này đội mồ về đây sống hay sao. Ông ta là ma hay là người. Anh quan sát một lượt thực nhanh trên bàn thờ, cũng chẳng có gì đáng chú ý. Mấy cuốn kinh kệ và một miếng vải vàng cũ kỹ.

Chần chừ một lúc Huy nói nhanh: “Rút thôi anh em, để hôm sau quay lại vào buổi sáng”. Nói xong, Huy với tay lấy tấm hình trên bàn thờ. Anh muốn có một vật gì trao cho Tuấn. Lấy tấm hình xong, Huy tiện thể thổi tắt ngọn đèn dầu, trong thâm tâm anh nghĩ nhà không có ai, để đèn như thế này rất dễ sinh ra hoả hoạn.

Mọi người đi thật nhanh ra cửa, một anh thám tử quay đầu lại nhìn căn nhà, rồi hét lên : “Ngọn đèn trong căn nhà đã được thắp sáng trở lại…”./.

Nhận được đơn hàng của Tuấn các Thám tử Sài Gòn T&T nhanh chóng bắt tay vào cuộc. Kế hoạch được đặt ra lần này là trực tiếp xâm nhập vào nhà  ông già kia, theo các thám tử chỉ có như vậy mới biết được chính xác ông ta là người hay là ma? . Đồng thời, cũng chỉ có cách này mới biết được đó có phải là cha của Tuấn hay không. Với danh nghĩa nhóm người đi làm từ thiện, các thám tử đã sẵng sàng cho phi vụ lần này.

Sau khi tập trung đầy đủ lực lượng, các thám tử đã lên đường tới căn nhà trong căn hẻm nhỏ mà mẹ con Tuấn rình rập mấy ngày qua. Trời tối mò mò, con hẻm không một bóng đèn đường. Thỉnh thoảng mới có vài tia sáng hất ra từ khe cửa sổ của một vài nhà nào đó đi ngủ trễ. Mọi người đều đi bộ, xe phải đậu ngoài hẻm vì đường vô quá nhỏ. Những hàng hiên nhà nhấp nhô, cái cất ra, cái thụt vô. ánh đèn pin lấp lánh trên con đường đất gồ ghề. Không ai nói với ai một câu nào, chó bắt đầu sủa dài theo lối xóm.

Một lúc sau, toán thám tử đã tới trước căn nhà. Quả thực họ là những thám tử vô cùng chuyên nghiệp, nhất là lại có anh Huy – giám đốc Trung tâm đi cùng nên ai nấy cũng tự tin hơn trong từng hành động. Đã có mấy người bọc ra ngã sau, căn nhà bây giờ dù có ai ở trong muốn chạy thoát cũng đành bó tay vì đã bị vây kín. Họ hành động lanh lẹ và im lìm như những bóng ma. Anh Huy rất hài lòng với những cấp dưới của mình. Anh ra dấu cho một thám tử gõ cửa. Còn mình thì lên tiếng gọi: “Mở cửa nhận quà, chúng tôi mang quà đến cho những người già neo đơn đây”.

Không có tiếng trả lời. Anh Huy gõ mạnh vào tấm ván trước mặt, gọi lớn hơn: “Chủ nhà, xin mở cửa”. Vẫn không có ai trả lời. Huy nghé mắt nhìn vô trong qua khe cửa. Anh thấy rờn rợn vì chiếc bàn thờ kê giữa nhà chập chờn trong ánh sáng leo lắt của một ngọn đèn dầu nho nhỏ. Anh vẫn kiên nhẫn gõ cửa: “Mở cửa, mở cửa. Chúng tôi còn phải đến nhiều nhà khác nữa ạ”. Một thám tử đứng bên cạnh, nói nhỏ vào tai Huy: “Anh ơi, nhất định là nhà có người, vì trên bàn thờ có thắp đèn”.

Anh Huy gật đầu: “Tôi cũng nghĩ như anh. Mình phải gọi bằng được gia chủ mở cửa mới thôi”. Nói xong, anh nắm tay đập thật mạnh vô cửa ầm ầm: “Mở cửa, mở cửa…chúng tôi không có nhiều thời gian đâu”. Chờ một chút nữa cũng không thấy động tĩnh gì. Anh Huy quay sang bảo: “Anh em vây chặt căn nhà này. Để tôi dắt mấy nhân viên qua xét nhà bên cạnh hỏi thăm tin tức ra sao”.

Nói xong, anh Huy ra dấu cho hai nhân viên đứng bên anh tới nhà bên cạnh. Hình như gia đình này đã nghe thấy tiếng gọi cửa nhà kế bên nên mọi người đã thức dậy và sẵn sàng nhận quà tự hồi nào. Anh Huy hỏi gia chủ: “Xin bác cho biết căn nhà bên cạnh này có ai ở hay không?”.

Người đàn bà gật đầu: “Dạ, có một ông già ở đó từ lâu rồi. Ông già này ít có xuất hiện lắm. Lâu lâu người ta mới thấy ông ta ra vô. Hôm nay tôi cũng không để ý lắm, ông già này không bao giờ nói năng với ai ở khu này cả, ông ấy sống âm thầm như một bóng ma vậy đó. Cả xóm cũng chẳng ai biết ông ta làm ăn ra sao cả. Hình như chiều nay tôi thấy ông già có đi qua cửa nhà tôi. Ông ta đi đâu cũng chỉ có một mình thôi. Chưa bao giờ thấy có lần nào đi với ai”.

Anh Huy thấy như vậy cũng đủ rồi. Anh cảm ơn gia chủ, tặng quà cho họ rồi trở lại căn nhà lúc nãy. Anh tiếp tục kiên nhẫn gọi cửa, nhưng bên trong vẫn không có động tĩnh gì. Anh ngần ngừ một lúc, rồi ra lệnh: “Phá cửa vô đi”

Anh Huy vừa nói xong, một thám tử đã lấy vai đẩy mạnh cánh cửa. Có lẽ anh ta nóng lòng nên dùng sức tông thực mạnh. Cánh cửa bật tung, đập vô vách phía trong tạo nên tiếng động thực lớn. Có tiếng gió rít lên đâu đây, ánh đèn trong nhà lung linh ma quái, chập chờn tới khiếp đảm. Mọi người tràn vô nhà thực nhanh. Mấy cây đền pin cùng chiếu vô trong một lượt, nhưng không có ai. Lục lọi một hồi, một thám tử chạy lại nói với anh Huy:  Anh ơi, căn nhà này kỳ cục quá. Không có đồ đạc gì hết, chỉ có mỗi một cái bàn thờ ở giữa nhà thôi. Hình như không có ai ở đây.

Huy cau có: “Vô lý lúc nãy nó gài cửa phía trong. Nhà lại chỉ có một cửa ra vào. Hơn thế nữa, cây đèn dầu trên bàn thờ còn cháy và bà hàng xóm đã thấy ông ta đi về chiều nay. Không lý lão là ma”.

Huy vừa nói xong thì giật mình. Anh nhìn thấy bức hình trên bàn thờ quen quen. Tới gần hơn, rọi đèn pin vô bức ảnh. Huy thấy xương sống lành lạnh, hình như có một điều gì không ổn. Anh đã nhận ra người trong hình. Không phải ông Tư bố của Tuấn thì còn ai vào đấy nữa. Anh có một trí nhớ rất tốt. Chính bức hình này Tuấn đã đưa cho anh xem để nhận diện cha của Tuấn. Cẩn thận anh Huy sai một thám tử chạy ra đầu hẻm mở cốp xe mang tấm hình vào đối chiếu. Và rồi, trời ơi hai tấm hình này là một người….Anh Huy đâm hoang mang thực sự. Tại sao bức hình này lại ở đây, còn người trong nhà này đi đâu. Ông già mà người hàng xóm nói không thế nào là giả được. Ông ta là ai? Nhớ lại câu chuyện của Tuấn kể làm anh Huy run lên. Không lý ông già này đội mồ về đây sống hay sao. Ông ta là ma hay là người. Anh quan sát một lượt thực nhanh trên bàn thờ, cũng chẳng có gì đáng chú ý. Mấy cuốn kinh kệ và một miếng vải vàng cũ kỹ.

Chần chừ một lúc Huy nói nhanh: “Rút thôi anh em, để hôm sau quay lại vào buổi sáng”. Nói xong, Huy với tay lấy tấm hình trên bàn thờ. Anh muốn có một vật gì trao cho Tuấn. Lấy tấm hình xong, Huy tiện thể thổi tắt ngọn đèn dầu, trong thâm tâm anh nghĩ nhà không có ai, để đèn như thế này rất dễ sinh ra hoả hoạn.

Mọi người đi thật nhanh ra cửa, một anh thám tử quay đầu lại nhìn căn nhà, rồi hét lên : “Ngọn đèn trong căn nhà đã được thắp sáng trở lại…”./.

Sau cái hôm đột nhập vào ngôi nhà không thành công, thứ duy nhất thu được là bức hình giống hệt bức hình trên bàn thờ của ba Tuấn. Nhiều ngày sau đó các Thám tử Sài Gòn vẫn túc trực 24/24 trước cửa nhà nhưng ông già ấy vẫn biệt vô âm tín. Suy đi nghĩ lại anh Huy vẫn không sao lí giải được chuyện lạ lần này. Cuối cùng anh và Tuấn thống nhất đi đến một quyết định có phần liều lĩnh…

Tuấn lái xe chở anh Huy thẳng tới nghĩa trang, nơi mộ cha anh được chôn cất. Con đường này thực quen thuộc vì từ 5 năm nay tuần nào Tuấn cũng đi thăm mộ. Người giữ cửa nghĩa địa đã quen mặt Tuấn và rất quí anh vì tháng nào Tuấn cũng cho ông ta mấy trăm bạc để ông quét mộ và thay nước bình bông trước mộ cha anh.

Nghĩa trang này nằm ngay giữa thành phố Sài Gòn của những người nhiều tiền và có thế lực nên rất khang trang và kín đáo. Mẹ Tuấn có một ông bác đã lo cho gia đình anh một miếng đất để xây căn mộ này ngay từ khi cha anh còn sống. Phải nói đây là một căn nhà nho nhỏ chứ không phải là một ngôi mộ thường với tấm bia như những ngôi mộ khác.

Chính Tuấn cũng không hiểu sao cha anh lại bận tâm tới nơi an nghỉ ngàn thu của gia đình nhiều như vậy. Hình như ông đã bỏ ra một số tiền rất lớn xây ngôi mộ này. Chung quanh mộ là hàng rào, rồi một cái nhà con con có mái, có tường, có cửa, có những chân song sắt và mộ bia chắn phía ngoài như một tấm phên che phía trước không cho người đi đường nhìn thấy bên trong ngôi mộ. Nói tóm lại người đi đường từ ngoài nhìn vào, có cảm tưởng đó là một cái miếu cổ hay phải là một cái lăng nho nhỏ của một vị vua chúa nào từ thời xa xưa.

Với kiến trúc này, lúc ba Tuấn mới mất, anh đã từng nằm lì ở đây suốt ngày khóc lóc mà không ai biết: Và cũng đã có lần anh chàng ngủ quên cả đêm mà cũng không ai hay.

Đến từ buổi sáng, nhưng Huy và Tuấn đợi mãi đến tận chiều tối mới bắt đầu hành động. Khi mặt trời đã lặn, cả hai bắt đầu nậy nắp mộ bia ra để tìm hiểu sự thực.

Tuấn quay sang nói với anh Huy: “Đây là mộ của cha tôi, nên việc bất kính này tôi sẽ làm, có gì sai trái cha cũng sẽ rộng lượng tha thứ cho tôi”. Nói rồi Tuấn lom khom lấy trong túi vải sau xe ra chiếc búa và cái đục anh nậy mạnh những lớp xi măng chét chung quanh nắp mộ. Trong khi đó anh Huy đứng quan sát, canh chừng xem có ai đến bất ngờ hay không.

Chỉ vài phút sau nắp một bia đã bị Tuấn lật nghiêng qua một bên để lộ ra miệng huyệt sâu thăm thẳm, tối om om. Huy từ từ bước đến, anh nhìn theo ánh đèn pin của Tuấn rọi xuống dưới. Chiếc quan tài đã bật nắp, trống không. Những đồ liệm xác còn vứt bừa bãi trong lòng huyệt. Đất ở nghĩa trang này rất đắt tiền nên người ta đã đếm sẵn trong gia đình có bao nhiêug người và đào cũng như xây sẵn bấy nhiêu tầng cho từng người trong gia đình nằm chồng chất lên nhau. Căn mộ này gia đình Tuấn đã xây ba tầng dành cho cha mẹ anh và chính Tuấn nữa. Vì ba Tuấn là người chết đầu tiên nên quan tài để dưới cùng. Hôm đó chính mẹ Tuấn đã không muốn cho người ta đậy một bửng chắn trên quan tài cha anh. Bởi vậy, hôm nay chỉ cần nậy nắp mộ là Tuấn và Huy nhìn thấy quan tài ở dưới lòng huyệt ngay. Sự thực đã được chứng minh rõ ràng. Dù Tuấn đã đoán là cha anh không còn nằm ở đây, nhưng chính Tuấn là người bị giao động hơn cả.

“Anh Huy, ông già ấy chính là cha tôi rồi. Trời ơi, cha tôi còn sống”. Tuấn vừa nói vừa níu cứng lấy tay anh Huy, thân thể Tuấn lạnh toát và run lẩy bẩy.

Trong lúc Tuấn xúc động đến tột độ, anh Huy vẫn bình tĩnh. Thậm chí ngay lúc này khi chứng kiến cảnh quan tài trống không anh vẫn không tin có chuyện người chết sống lại. Anh vòng quanh ngôi mộ, cẩn thận quan sát lại một lần nữa. Đúng như những gì anh Huy suy nghĩ, có một người nào đó đã đến trước anh và Tuấn, cố tình lật tung ngôi mộ mang xác cha Tuấn đi.

Để tháo gỡ nút thắt này, anh Huy gọi lớn: “Chú bảo vệ ơi! Chú ra đây chúng cháu có chuyện nhờ chú giúp”. Sau tiếng gọi của anh Huy người bảo vệ ngay lập tức có mặt. Không chần chừ anh Huy hỏi thẳng: “Trước khi chúng cháu đến người nào đã cậy nấp bia mộ này vậy chú?”.

Câu hỏi của anh Huy làm Tuấn xanh mặt, còn ông bảo vệ thì chối đây đẩy: “Làm gì có ai dám đến đây cậy mộ lên chứ, tuyệt đối không có đâu”. Mặc kệ sự chống chế của ông này, anh Huy chỉ ra lớp xi măng mới toanh trên thành mộ, đây là xi măng mới được chét lại, điều này giải thích lí do vì sao Tuấn không cần chút lực nào đã có thể bật tung bia mộ. Hơn nữa, chung quanh ngôi mộ đầy những dấu chân dình đất đỏ, rõ ràng có người nào đó đã đào ngôi mộ lên trước khi Huy và Tuấn đến.

Những lập luận xác đáng của Huy khiến ông bảo vệ không còn cánh nào khác buộc phải nói thật: “Mới ngày hôm qua mẹ cậu (ông vừa nói vừa chỉ tay vào Tuấn), và một người đàn ông đến đây đào mộ lên. Họ bảo tôi giữ bí mật và còn cho tôi ít tiền”. Vừa nghe ông bảo vệ nói xong, anh Huy chỉ thẳng vào bia mộ: “Người đàn ông đi cùng mẹ Tuấn có phải rất giống người đàn ông trên bia mộ kia không?”.

Ông bảo vệ tiến sát lại gần, nhìn chăm chú rồi la toán lên: “Giống, giống y hệt. Không phải ông ấy đã chết rồi sao”./.

Tuấn không thể tin vào những gì tai mình vừa nghe thấy, mẹ anh và người đàn ông kia có mối quan hệ gì, tại sao ông ta lại giống cha anh như hai anh em sinh đôi. Hơn nữa, động cơ nào khiến họ quyết định đào mộ cha anh lên để mang thi hài của ông đi nơi khác. Cuối cùng thì âm mưu của họ là gì?…Hàng trăm, hàng nghìn câu hỏi chồng chéo nhau làm Tuấn thất vọng, mệt mỏi.

Niềm hy vọng cuối cùng của Tuấn chỉ còn biết gửi gắm nơi các Thám tử Sài Gòn T&T, trên tinh thần không ngại khó, không ngại khổ tất cả vì khách hàng, các Thám tử Sài Gòn rất nhanh chóng đã có phương án điều tra cho vụ việc lần này.

Theo tính toán của anh Huy, mấu chốt của toàn bộ vấn đề nằm ở bà Khuê (mẹ Tuấn), chỉ cần bám sát bà này thì hành tùng của ông già kia cũng sẽ lộ diện. Hơn nữa, anh Huy tin tưởng mối quan hệ qua lại của họ chính là nguồn căn dẫn đến những chuyện lạ liên tiếp xảy ra trong thời gian qua.

Liên tục 3 ngày liền hai thám tử Thọ và Phước đứng trước cửa nhà bà Khuê nhưng bà vẫn không ra ngoài. Cả ngày bà giam mình trong phòng, lúc thì đọc sách, khi thì tụng kinh. Ngày cuối tuần cũng không ngoại lệ, bà vẫn ở yên trong nhà, không đi đâu cả.

Trước tình thế này, anh Huy bàn với Tuấn: “Nếu mẹ cậu không ra ngoài có nghĩa là lão già ấy sẽ đến, cậu còn nhớ lần gặp ông ta trước cửa nhà mình không. Vì vậy, cậu hãy kiếm cớ đi chơi xa khoảng vài ngày, tôi tin ông ta sẽ mò đến”.

Qủa không ngoài dự đoán của anh Huy, buổi sáng khi Tuấn vừa xách ba lô ra khỏi nhà thì buổi trưa ông già ấy đã đến. Theo quan sát của Thọ và Phước, ông già này khá quen thuộc với căn nhà của Tuấn có lẽ đã đến rất nhiều lần. Thậm chí ông ta còn có cả chìa khóa riêng. Vào nhà chừng 5 tiếng ông ta mới rời đi, ngay lập tức Thọ và Phước bám sát theo, không phải là ngôi nhà trong con hẻm nhỏ hôm trước, ông ta dừng chừng tại một ngôi nhà khá khang trang thuộc Quận 5 (TP.HCM).

Theo tìm hiểu của các thám tử, người đàn ông này tên Phương (53 tuổi). Trước đây ông Phương là hàng xóm của gia đình ông ngoại Tuấn, và ông này cũng chính là mối tình đầu của bà Khuê và cũng là bạn thân của ông Tư (ba của Tuấn). Mặc dù yêu ông Phương nhưng bà Khuê lại bị gia đình ép gả cho ông Tư. Mặc dù mối tình đầu đã yên bề gia thất nhưng ông Phương vẫn một lòng một dạ yêu bà Khuê, ông không cưới vợ cũng chẳng sinh con. Ngày tháng trôi đi ông chỉ sống có một mình.

Cách đây 5 năm khi hay tin ông Tư qua đời, ông Phương nhiều lần đến thăm bà Khuê hy vọng nối lại tình xưa. Nhưng đáng tiếc bà Khuê lúc này không còn yêu ông nữa. Trong tâm trí bà chỉ có chồng và con trai, mặc dù ông Tư đã mất nhưng bà vẫn nguyện sống hết cuộc đời cô độc thờ chồng.

Một lần nữa phải nhận sự cự tuyệt của bà Khuê khiến ông Phương không cam lòng. Ông sang tận Hàn Quốc để phẫu thuật thẫm mỹ cho khuôn mặt của mình giống hệt ông Tư, rồi trở về nước tìm bà Khuê, ông tha thiết xin bà nếu không yêu tâm hồn ông thì hãy yêu vẻ bề ngoài của ông. Sự si tình của ông khiến bà Khuê xúc động, cuối cùng bà cũng nhận lời yêu ông. Hai người qua lại lén lút với nhau, tính đến nay cũng đã gần 5 năm.

Mọi chuyện sẽ vẫn cứ như thế nếu Tuấn không tình cờ nhìn thấy ông Phương trước cửa rạp chiếu phim. Cuộc gặp gỡ định mệnh này đã kéo theo hàng loạt rắc rối khác. Vì không muốn con trai biết chuyện mình ngoại tình, bà Khuê đã yêu cầu ông Phương giả làm hồn ma của ông Tư tìm về, bà nghĩ đơn giản Tuấn sẽ cho rằng đó là một hồn mà và quên đi mọi chuyện.

Nhưng chính lần gặp thứ hai giữa Tuấn và ông Phương ngay tại cửa nhà, đã làm Tuấn hoang mang và quyết tìm ra sự thật. Đâm lao thì phải theo lao, hết cách bà Khuê và ông Phương mới nghĩ đến chuyện đào mộ ông Tư lên đem hài cốt chôn ở nơi khác. Bà tin rằng khi Tuấn không thấy cha mình nằm dưới quan tài anh sẽ tin chuyện hồn ma tìm về và không truy tìm tung tích của ông Phương nữa.

Nhưng người tính không bằng trời tính, hành động của bà Khuê và ông Khương không qua được con mắt tinh tường của các Thám tử Sài Gòn. Còn về phần căn nhà nhỏ trong hẻm, thức chất đó là căn nhà mà ông Phương đã mua cách đây nhiều năm, đúng ngày 15 tháng giêng của 5 năm trước, cũng là ngày mất của ông Tư , ông Phương đến đám ma tìm bà Khuê và chiều ngày hôm ấy ông nằm mơ thấy ông Tư đến trách cứ mình. Qúa sợ hãi, ông quyết định dùng căn nhà đó làm nơi thờ cúng linh hồn ông Tư, lâu lâu ông lại đến đó thắp nhang, cúng kiếng, đây là cách để ông không cảm thấy lương tâm bị cắn rứt. Điều này cũng giải thích lí do vì sao, ông ít khi ghé đến ngôi nhà đó và cũng không ai ở xung quanh đó biết ông là ai.

Chưa tới một tuần toàn bộ sự việc đã được làm sáng tỏ, Tuấn cảm thấy thõa mản với những kết quả mà các Thám tử Sài Gòn cung cấp. Mặc dù rất buồn trước hành vi của mẹ, nhưng Tuấn cũng hiểu và cảm thông cho bà. Riêng về sự chung tình và bất chấp tất cả vì yêu của ông Phương làm Tuấn sững sốt và khâm phục. Dù sao khi mọi chuyện rõ ràng, Tuấn thấy lòng mình nhẹ nhõm. Anh tính sẽ nói với mẹ mang hài cốt cha về lại mộ phần để ông an nghỉ, đồng thời cũng tạo điều kiện để mẹ và ông Phương đường đường chính chính qua lại. Dù sao cha Tuấn cũng đã chết và mẹ anh cũng cần có cuộc sống cho riêng mình././

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
Kỳ án: Người chết trở mình sống lại, 10.0 out of 10 based on 1 rating

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *