Kỳ án: XÁC CHẾT ĐÊM GIAO THỪA – KỲ II

671 views

Kì 2: Xác chết giữa đèo…

Chiều hôm đó sau khi đã nhận đủ tiền hàng, Thịnh leo lên sau xe của một người đàn bà trung niên, cả hai đèo nhau đi về phía chợ…

Đến Gia Lai vào những ngày cuối năm, thời tiết tương đối lạnh khiến anh em Thám tử Sài Gòn chưa kịp thích nghi, dẫu vậy ai nấy đều hết lòng hết sức chuẩn bị kế sách cho cuộc trao đổi tiền-người sẽ diễn ra vào đúng tối giao thừa.

ky-an-xac-chet-dem-giao-thua-2

Địa điểm mà các đối tượng bắt cóc chọn làm vị trí giao tiền và trả người là đèo Hà Lan, nơi nổi tiếng có địa thế vô cùng hiểm trở, theo tìm hiểu của các thám tử đèo Hà Lan là đoạn đèo nối giữa Thành phố Buôn Mê Thuột và Thị xã Buôn Hồ, có chiều dài khoảng 10 (km), đường gập ghềnh, quanh năm phủ sương mù dày đặc, ít người qua lại, chỉ thỉnh thoảng mới có vài phương tiện vận tải lưu thông qua đoạn đường này. Vào ban đêm đoạn đường này càng vắng người qua lại, không khí ảm đảm, hơn nữa việc không đèn đường khiến khung cảnh càng đáng sợ. Với một vị trí như thế này thì rõ ràng địch lợi ta thiệt, hơn nữa địch ở trong tối ta ở ngoài sáng, rất khó để đối phó.

Mặc dù xác định ngay từ đầu là không dễ dàng, nhưng trước tình cảm ông Hoàng dành cho con khiến anh em Thám tử T&T ai cũng cảm kích, vì vậy trên dưới đồng lòng bằng mọi giá phải đưa Thịnh trở về một cách an toàn.

Đúng 7 giờ tối giao thừa, sau khi chuẩn bị đầy đủ tiền ông Hoàng bàn bạc với các anh em thám tử, nếu cứu được Thịnh một cách an toàn thì mất tiền cũng không thành vấn đề. Quan trọng là tất cả mọi người phải bình an trở về. Đến 11 giờ 30, mọi người đã có mặt tại đèo Hà Lan đầy đủ, sẵng sàng đối diện với bọn bắt cóc. Ông Hoàng một mình cầm ba lô tiền đứng đúng điểm hẹn. Phía trong rừng thông anh em thám tử phục kích kĩ lưỡng để tiện ra tay ểm trở cho ông Hoàng nếu có tình huống xấu xảy ra.

Càng về khuya, trời càng dày sương muối, nhiệt độ luôn dưới 10 độ C, ông Hoàng và các anh em thám tử vẫn kiên nhẫn chịu lạnh chờ đợi. Tuy nhiên, 12 giờ, rồi 1 giờ sáng…vẫn không thấy bọn bắt cóc liên lạc. Tâm trạng ông Hoàng lúc này hết sức căng thẳng, ông liên tục nhìn đồng hồ rồi thở dài, khiến anh em thám tử ai nấy đều xót xa. Đồng hồ điểm 2 giờ 30 sáng, lúc này bỗng có một xe tải đang lưu thông qua đèo bỗng tắt máy dừng xe đột ngột, ông Hoàng ra hiệu cho các thám tử chuẩn bị hành động. Tuy nhiên, theo quan sát của các thám tử thì đây là xe chở hàng, chứ không phải bọn bắt cóc. Từ trên xe tài xế bước xuống, chạy tới phía đầu xe la toán lên, có người chết có người chết. Anh tài xế luôn miệng truy hô, tìm người giúp đỡ.

Cùng lúc đó, ông Hoàng nhận được tin nhắn từ một số điện thoại lạ, với nội dung: “Ông về đi, chúng tôi không cần tiền của ông nữa”. Không kịp suy nghĩ ông Hoàng lao thẳng ra đường, chạy về phía chàng thanh niên nằm co ro giữa đèo, rồi hô toán lên: “Thằng Thịnh con tôi bị chúng nó giết chết rồi các chú ơi”. Nghe thế, các thám tử cũng chạy khỏi vị trí ẩn náu tiến về phía chiếc xe tải và xác người đàn ông đang nằm dài trên đường.

Trời tối như mực, không ai còn nhìn rõ mặt ai, anh tài xế thấy có người chạy đến liền thanh minh: “Tôi không đụng anh ta, anh ta đã chết trước khi tôi phát hiện anh ta nằm trên đường”. Ông Hoàng khóc bù lu bù loa ôm chàng trai lạnh cóng đang nằm dưới đường rồi ngất xỉu, các thám tử nhanh chóng đưa chàng thanh niên và ông Hoàng lên xe chạy thẳng đến bệnh viện Thiện Hạnh. Đến nơi, mọi người mới ngớ người ra, chàng thanh niên kia không phải Thịnh con ông Hoàng. Hơn nữa, anh ta chỉ bị tắt thở lâm sàng do trúng gió độc. Người nhà chàng trai cho biết, anh cãi nhau với bố rồi bỏ nhà đi nhậu kết quả là bị thế này. May mắn được ông Hoàng và các anh em thám tử cứu sống. Nghe đến đây nét mặt ông Hoàng bỗng trở nên rạng rỡ, tràn đầy hi vọng, ông vừa làm được một việc tốt, hơn nữa Thịnh con ông ít nhất vẫn còn sống, dù chỉ còn một tia hi vọng cũng phải tìm con, ông cười hạnh phúc nói.

Đêm giao thừa nhanh chóng qua đi, mùng 1 tết nhà nhà người người vui vẻ đón năm mới, các anh em thám tử lại lên đường sang Buôn Mê Thuột tìm kiếm tin tức của Thịnh. Trời không phụ người có lòng, sau hơn 2 ngày lân la qua từng con đường, hàng quán mà Thịnh đã lui tới, các thám tử đã tìm được manh mối quan trọng. Ông chủ quán nước mía đối diện nơi Thịnh lấy tiền hàng cho biết: “Chiều hôm đó sau khi đã nhận đầy đủ tiền hàng, Thịnh cùng một người đàn bà hơn 55 tuổi ghé quán nước mía của tôi uống nước trò chuyện. Tôi không nhớ hết họ đã nói gì với nhau, nhưng tôi nhớ lúc bưng nước tới, tôi nghe Thịnh đã gọi người đàn bà đó là mẹ”.

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng
Kì cuối: Nước mắt ngày đoàn tụ…

Nguồn: Tư liệu Thám tử tư Sài Gòn (T&T)

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)