Phần 3: Sự im lặng muộn màng

44 views

12h trưa cái bụng bắt đầu thấy đói, tôi cùng anh em trong cơ quan vội xuống cantin dùng cơm trưa, vừa cầm đĩa cơm nóng hổi chưa kịp ăn miếng nào thì điện thoại reng lên, móc vội điện thoại ra tưởng rằng có tin báo từ cơ sở về một vụ án nào đó hay cấp trên gọi giao nhiệm vụ mới nhưng đều không phải, là điện thoại của chị Linh.,

dich vu tham tu tphcm_p68+ Alo dạ em nghe chị Linh.,

  • Em đang ở đâu vậy?

+ Em ở cơ quan

  • Ăn cơm trưa? Nếu em chưa ăn thì ghé cơ quan đưa chị đi an và tâm sự chị em chút, chị rảnh tới 1h30 thôi.

+ okie, 12h15 em qua tới chị, chị xuống thang máy đi là vừa em tới.

Tuy là hai chi em làm việc cách nhau vài cây số nhưng tôi thì tháng ngày mải mê với những vụ án, chị thì làm việc cho công ty liên doanh nước ngoài nên sức lực và thời gian cũng chẳng còn đủ để quan tâm được người khác.

Chị lên xe đi, tôi thấy chị gầy hơn, tiều tụy hơn cách đây 1 tháng từ khi có cuộc họp gia đình. Tôi đưa chị vào quán bún chả gần đó có gốc cây Sấu rất mát và có bàn ghế hợp với việc vừa ăn trưa vừa nói chuyện, 2 phần bún vừa mang ra còn bốc hơi nghi ngút bên chén nước mắm chua ngọt, chị cầm đũa lên chưa kịp ăn miếng nào thì bắt đầu hỏi: Em có tiền không cho chị mượn được không? Tôi thấy rất bất ngờ với câu hỏi của chị và thật sự bị sốc. Tôi buột miệng nói: Trời đất, chị làm lương gấp 20 lần của em, tức là lương em có 5 triệu đồng/tháng, còn của chị hơn 100 triệu/tháng, chị chưa có con cái, cũng không đầu tư gì, nhà cửa đã mua và trả hết tiền từ lâu? Chị cần gì đến tiền mà phải mượn thằng lính quèn này hả? hay là chị thử lòng em?

Chị không trả lời mà cũng không nói gì nữa, nét mặt chị như thất thần, lúc này tôi ngầm hiểu việc chị mượn tiền tôi là thật, còn vì sao chị phải mượn tiền tôi thì có lẽ sẽ là câu chuyện dài mà không dễ gì chị cho tôi biết, với tôi cảm nhận đây là lỗi đau của chị …

Em thật tình thì không có nhiều tiền vì chị cũng biết em chỉ đơn thuần là chiến sỹ trẻ không làm thêm gì khác nên em có tất cả là khoảng gần 50 triệu thôi, nhưng em gửi mẹ giữ hộ, mỗi tháng lương em đều gửi về mẹ giữ. Nếu chị dùng tới thì mai em về mang lên cho chị.

Chị lẩm bẩm: Em làm lương tháng có 5 triệu mà cũng tiết kiệm được 50 triệu, còn chị lương cả 100 triệu mà phải đi mượn tiền em…

Cứ thế chị lảm nhảm gì đó mà tôi không hiểu, linh cảm của tôi về chị là bất ổn rồi, thật sự là có vấn đề gì đó rất khủng khiếp với chị.

Tôi rút ví tính tiền bún chả và chở chị về lại công ty, chị vẫn không quên lời dặn em đừng nói cho bố mẹ biết về việc chị mượn tiền của em nhé! Vâng chị yên tâm.,

Hết phần 3 – Đón đọc phần 4

tham tu top 10

Chia sẻ