tham tu tu
Home / DƯỚI VÀNH MŨ THÁM TỬ / Thám tử T&T: Gái xe ôm

Thám tử T&T: Gái xe ôm

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN (T&T) KỂ CHUYỆN:
“ GÁI”… XE ÔM

Hơn nửa đoạn đường về, hầu như Hồng rất ít mở lời mặc dù thám tử tư Sài Gòn (T&T) cố tình gợi chuyện. Thỉnh thoảng, cô thiếu nữ chạy xe ôm lại cảnh giác dịch lên phía trước mỗi khi thám tử Phúc, trung tâm thám tử tư Sài Gòn làm như vô tình ngồi xích lại. Chiếc xe Dream Trung Quốc lặng lẽ phóng đi trong màn đêm tĩnh mịch. Trời Sài Gòn về đêm trở lạnh. Đường từ bến xe miền Đông về vùng ven TP càng về khuya càng heo hút, vắng vẻ. Bỗng dưng, thám tử tư Sài Gòn (T&T) hình dung đến những mối nguy hiểm thật sự đang rình rập mà những “bóng hồng” chạy xe ôm có thể phải đón nhận bất cứ lúc nào…
“ Bản lĩnh”… nữ xe ôm
Mãi đến khi xe chạy về gần đến quận 12, có lẽ đoán được thám tử tư Sài Gòn không có “ý đồ” xấu, Hồng tỏ ra cởi mở hơn trước. Cô bảo: “Anh thông cảm, con gái chạy xe ôm như em lúc nào cũng phải cảnh giác, nhất là vào vào đêm hôm khuya khoắt thế này. Biết đâu ai xấu, ai tốt mà lường…”. Hồng nói rằng, lẽ ra cô không nhận chở thám tử tư Sài Gòn (T&T) đi vì quãng đường khá xa, trời lại tối. Nhưng nghĩ đến số số tiền kiếm được kha khá, cô đã quyết định nhận lời. “ Vả lại mình cũng phải tin ở bãn lĩnh cũa mình chứ anh…”, Hồng cười nói với thám tử tư Sài Gòn như vậy.
Theo lời kể của Hồng với các thám tử tư Sài Gòn, cô chạy xe ôm ở khu vực bến xe miền Đông đã được gần một năm nay. Quê cô ở tận Rạch Giá, Kiên Giang. Hồng là con út trong gia đình có cả thảy sáu anh, em. Công việc đồng án ở quê quá chật vật nên học hết lớp 8, Hồng bỏ lên TP kiếm sống. Ban đầu cô xin vào phụ bán quán cà phê ở đường Đinh Bộ Lĩnh, quận Bình Thạnh. Nhưng môi trường ở đây quá phức tạp nên Hồng đành nghĩ việc chuyển qua làm công nhân cho một xí nghiệp may ở Tân Bình. Lương thấp nhưng lại phải tăng ca liên tục đến 9, 10 giờ đêm. Nản quá, Hồng định bỏ về quê thì tình cờ gặp lại cô bạn đồng hương đang chạy hon đa ôm ở bến xe miền Tây. Theo lời khuyên của bạn, Hồng bỏ bốn triệu đồng dành dụm được trong mất năm trời ra mua một chiếc xe Dreanm Trung quốc cũ và “gia nhập” vào đội quân chạy hon da ôm ở khu vực bên hông Bến xe Miền Đông.
Cô kể với các thám tử tư Sài Gòn (T&T), ban đầu cô chỉ dám đứng ngoài cổng đón khách. Thi thoảng mới mời được các bà, các cô đồng giới hay những người đàn ông lớn tuổi. Được hơn ba tháng, cô quyết định lượn thẳng xe vào bãi. Ngay buổi đầu đã có một thanh niên trên 30 tuổi dáng vẻ sang trọng kêu Hồng chở về quận 7 mà không cần trả giá.
Đến đoạn đường Nguyễn Văn Linh khá vắng vẻ, bất ngờ gã đàn ông ôm siết lấy người cô và bắt đầu sờ soạng… Tay lái Hồng loạng chạng. Cô ráng giữ bình tĩnh đề nghị gã ngồi đang hoàng trở lại nhưng vô ích. Không thể chịu nổi, Hồng bất ngờ dừng xe và dùng một thế võ cổ truyền mà cô học được khi ở quê quật gã ngã xõng soài. Lúc này, gã đàn ông mới lí nhí xin lỗi và bảo rằng tưởng lầm cô là… “gái”. “ Cũng huề thôi chứ biết sao, mình làm nghề này thì phải chịu. Làm căng thì cũng chẳng được gì mà còn mất tiền công chở…”, Hồng nói với các thám tử tư Sài Gòn như vậy. Chỉ có điều sau bữa đó, cô đâm ra cảnh giác với cánh mày râu nhiều hơn. Cô đưa cho thám tử tư Sài Gòn xem “đồ nghề” phòng thân của mình là cây côn nhị khúc được cất ở cái giỏ treo trước xe và nói vui: “ Lúc nãy thấy anh có vẻ cà rà, em đã chuẩn bị.. tung đòn rồi”.

Mất “đời con gái” vì chạy xe ôm
Thật ra, như trường hợp của Hồng là còn gặp may mắn. Theo lời chỉ của cô, các thám tử tư Sài Gòn (T&T) đến phía sau chợ Gò Vấp để tìm gặp Thanh, một “cựu binh” chạy hon da ôm với thâm niên gần 6 năm trời. Cô gái có đôi mắt mơ buồn này tỏ ra khá xông xáo trong việc bắt khách. Vừa thấy các thám tử tư Sài Gòn từ đi bộ từ xa, Thanh đã băng ra khỏi đám xe ôm nam giới lượn xe tới xởi lởi mời chào…
Có lẽ Thanh là một trong những người có có một kỷ niệm buồn, một mất mát nhớ đời nhất với công việc này. Hai mươi sáu tuổi, Thanh bắt đầu hành nghề xe ôm sau 3 năm từ An Giang lên TP mưu sinh đủ việc. Cách đây hai năm, một buổi chiều có một người khách trung niên nhờ cô chơ đi Thủ Đức. Nhìn vẻ lầm lì, xảo trá của gã đàn ông, cô đã cảnh giác và sẵn sàng đối phó ngay khi xe vừa chuyển bánh. Đi được nửa đoạn đường, bất thần, gã đàn ông cầm một thứ bột gì đó dí vào mũi Thanh. Sau đó cô mê man, chạy xe theo một quán tính. Khi Thanh tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm tại một nhà nghỉ ở gần cầu Bình Phước. Chiếc xe Wave Trung Quốc vẫn còn nhưng đời con gái thì đã mất. Đến tận bây giờ cô vẫn không dám về quê, gặp lại người yêu cũ. “ Họa vô đơn chí”, sau đó 3 tháng, Thanh lại bị một nhóm phụ nữ đánh ghen… lầm khi đang chở một ông khách sồn sồn say xỉn…
Nhưng Thanh vẫn không chuyển nghề khác vì “ Đời em còn gì nữa đâu mà… mất hả anh? ”, cô chua chát nói với các thám tử tư Sài Gòn như vậy. Bây giờ, Thanh vẫn chạy hon da ôm ở chỗ cũ và sẵn sàng “tặng” vài cái bạt tai cho bất cứ gã đàn ông nào dù vô tình hay cố ý chạm vào người mình như một sự “trả thù” cho những gì cô mất mát… Tuy vậy, cô không dám chở khách vào buổi tối hay những địa bàn mà mình không nắm rõ.
Thanh bảo với các thám tử tư Sài Gòn (T&T), cô không đón khách ở bãi xe mà đón bên vệ đường vì “ đón khách trong bãi môi trường rất phức tạp, phải cạnh tranh quyết liệt. Còn đứng đường thoải mái hơn, cánh xe ôm nam thấy mình là nữ cũng không nỡ xử ép”. Ở khu vực này hiện chỉ có một mình cô là nữ chạy xe ôm còn “bám trụ” đến ngày nay. Trước đây cũng có một chị đã có gia đình đón khách chung bãi với cô nhưng đã chuyển nghề sau một lần bị tên khách đạo tặc dí dao cướp mất xe tại nơi đồng vắng bên quận 9.
“Nói vậy thôi chứ làm nghề này hoài đâu được. Có trong cuộc mới biết công việc này hết sức nghiệt ngã, đòi hỏi có sức khỏe lại phải lanh lẹ, mau mồm mau miệng. Em cảm thấy mệt mỏi lắm rồi…”. “ Sau này em tính sao ?” , các thám tử tư Sài Gòn hỏi. “Em có quen một anh cũng chạy xe ôm. Anh rất thông cảm và hiểu em. Chắc lấy nhau xong, em ở nhà, bán một gánh cháo lòng ở đầu hẻm…”, Thanh đáp.
Kẻ lên hương, người đau khổ
Theo lời kể của những phụ nữ chạy xe ôm mà các thám tử tư Sài Gòn tiếp xúc, những “bóng hồng” làm nghề này không nhiều so với cánh mày râu mà rải rác ở một số bến xe, tuyến đường trong TP. Do vậy, dù đã xuất hiện khá lâu nhưng vẫn được xem như một nghề mới mẻ. Dân TP có, dân tỉnh có. Có cả phụ nữ đã có gia đình lẫn những cô gái trẻ. Nhưng theo nhiều bác tài xe ôm khẳng định với các thám tử tư Sài Gòn, thời gian gần đây, lực lượng “thiếu nữ… xe ôm” ngày càng gia tăng đáng kể. Người vào cũng nhiều, người ra cũng lắm. Ai không chịu được những “khắc nghiệt” của nghề thì phải nhanh chóng bỏ cuộc. Ngược lại, ai kiên trì “bám trụ” thì rất chịu “cày” đến độ cánh đồng nghiệp nam giới cũng phải e dè, nể mặt. Chỉ có điều, những người phụ nữ chạy xe ôm đều muốn giấu hay không nói rõ công việc của mình với người quen biết. Hình như họ rất dễ mặc cảm, tủi thân mỗi khi nói về công việc của mình. “Có người cứ nhìn mình lom lom như là một vật thể lạ. Nhưng thử hỏi anh không vốn, không tay nghề thì chạy xe ôm vẫn dễ kiếm sống hơn…”, Hồng bảo với các thám tử tư Sài Gòn như vậy. Bình quân mỗi ngày chạy được 5, 6 cuốc, có khi cô kiếm được cả trăm ngàn đồng, bữa nào ít lắm cũng cũng được ba, bốn chục ngàn đồng. Ngoài tiền phòng, tiền cơm, hàng tháng cô còn dư được chút đỉnh gửi về phụ gia đình và tích lũy để sau này “mở một tiệm may nho nhỏ”…
Theo tìm hiểu của Dịch vụ thám tử tư Sài Gòn (T&T), ngoài những nguy hiểm như bị khách nam “lợi dụng”, nạn cướp xe, trấn lột, “nữ… xe ôm” còn gặp phải hàng loạt khó khăn khác so với nam giới như về sức khỏe, tuổi tác, giới tính… Theo lời Hồng, nếu như như có những ông khách chỉ muốn đi xe ôm nữ để “lăm le” làm chuyện bậy thì lại có khách không thích đi xe ôm nữ vì không tin tưởng vào tay lái của phái yếu và “thấy hơi quê quê khi ngồi phía sau cho phụ nữ chở”. Nhưng đó chỉ mới là chuyện trên đường “tác nghiệp”, chuyện “phía sau tay lái” của họ cũng nhiêu khê, trầy trật không kém. Hồng kể với các thám tử tư Sài Gòn (T&T), trong số năm phụ nữ chạy xe ôm mà cô quen biết, chỉ có mỗi cô bạn gái chạy xe ôm ở Bến xe Miền Tây là chuẩn bị lấy… Việt kiều ở Mỹ do tình cờ quen được trong một lần rước khách. Còn một cô đã chuyển sang phụ bán quán cà phê vì bị xoang mũi sau một thời gian đối mặt với nắng, mưa, gió, bụi. Ba người còn lại thì hai đã ly dị chồng do đi biền biệt suốt ngày, không chăm sóc được gia đình, vợ chồng đâm ra hục hặc, tan vỡ. “Chị Bích, chạy xe ôm ở bến xe An Sương thì mới chia tay người yêu do anh này bảo rằng không chấp được bạn gái mình suốt ngày cứ phải chở “xà nẹo” mấy thằng đàn ông… Cứ gặp em là chỉ khóc, biết sao là đứng đắn hả anh?…”, Hồng thở dài, hỏi thám tử tư Sài Gòn (T&T) nhưng lại như nói với chính mình.
… Xe chạy về đến nhà, các thám tử tư Sài Gòn (T&T) đưa tờ giấy 50.000 đồng, gấp đôi số tiền công chở và bảo rằng khỏi thối nhưng Hồng không đồng ý, cô bảo chỉ lấy đúng số tiền như thỏa thuận, bởi vì “Em không muốn bất cứ ai nghĩ ngợi này nọ về những cô gái làm nghề này”. Thám tử tư Sài Gòn (T&T) xin địa chỉ nơi cô cư ngụ để bữa nào đến thăm nhưng Hồng cười, lắc đầu: “ Đến làm gì, anh ? em chỉ là gái… xe ôm thôi mà. Gặp nhau tình cờ như vầy là được rồi…”. Cô nói vậy và đeo lại khẩu trang, kéo sụp vành mũ, phóng vọt xe đi trong màn đêm tĩnh lặng.
PV Trung tâm thám tử tư Sài Gòn (T&T)

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *