Thám tử tư và người đàn bà ở quán cà phê X

711 views

Quán cà phê X nằm trong một con hẻm Đồn Đúc của quận 1. Chiều nay thám tử Huy của VP thám tử T&T có cái hẹn ở đây.
Đó là cái hẹn với một khách hàng hẹn gặp anh qua số điện thoại quen thuộc có ba số cuối là 007.
Sài gòn đợt này nắng nóng khủng khiếp. Cuộc hẹn lại vào đỉnh trưa nên sức nóng hầm hập như muốn nuốt chửng người đi đường. Mr Huy đến quán X lúc này chỉ lác đác vài khách. Anh ngồi đợi khách hàng của mình. Trời cuối tháng 4 nóng hầm hập. Đi đường đã nóng thì chớ còn bị các loại nhạc đỏ ở tất cả các góc phố hành hạ. Mr Huy yên vị và có chút thoải mái nhờ những bài bolero dịu nhẹ quán mở.

Như một phép màu, trời đột ngột chuyển mưa tối sầm. Cái nóng hầm hập thường ngày chợt dịu hẳn. Đã qua 30 phút mà khách hàng của anh vẫn chưa tới. Sốt ruột, Mr huy xem đồng hồ liên tục. Anh tính rút điện thoại gọi lại cho khách hàng thì một bàn tay nhẹ nhàng đặt sau vai anh.
Mr Huy giật mình quay lại. Hoá ra là chủ quán cà phê này. Bà đi khập khiễng. Bà mặc một bồ đồ gụ nâu sẫm nhưng là may kiểu chứ không phải của các Phật tử thông thường.
Bà chủ quán ngồi xuống đối diện với Mr Huy. Bà cất lời: “Tôi là khách hàng đã gọi cho anh. Đây là quán cà phê của gia đình tôi. Hân hạnh đón tiếp anh.”
Mr Huy khá bất ngờ. Hèn chi nãy giờ bà chủ quán khi mang cà phê nhìn anh rất kỹ. “Thế quái nào mà bà ta để mình đợi nãy giờ”- Mr Huy thoáng nghĩ trong đầu.
– Xin lỗi vì đã để anh đợi nãy giờ nhé.
Mr Huy thêm một lần giật mình. Hẳn như bà ta đoán được suy nghĩ của anh.
– À không có chi. Hân hạnh gặp bà. Chúng ta bắt đầu được chứ?

Quán cà phê nằm trong con hẻm của những người Sài gòn cũ. Mr Huy biết con hẻm này khá lâu nhưng ít khi anh đến đây.
Quán chỉ có một bóng đèn nê ông cũ nên ánh sáng lờ mờ trong buổi chiều mưa tối sụp. Như có gì đó sắp đặt khi thời tiết đột ngột chuyển như hôm nay.
Người phụ nữ đi khập khiễng lấy giọng một chút rồi bắt đầu câu chuyện nhuốm màu liêu trai trong một buổi chiều vần vũ.
Tôi đang tìm lại em gái. Nó mất tích từ ngày cuộc di chuyển không vận hàng triệu trẻ em sau ngày 30/4/1975. Gần đây, tôi thường mơ thấy nó. Cả nhà tôi chỉ có nó bị đưa đi. Ba má tôi đã mất một thời gian sau ngày 30/4 vì bệnh tật và thương nhớ con gái út. Tôi thì tật nguyền. May nhờ quán cà phê ba má để lại từ ấy đến giờ nên còn có đồng ra đồng vào. Trước 1975 tôi là vợ của một người lính cộng hòa. Chồng tôi đã tử trận trong ngày giải phóng. Chúng tôi được ở lại nhưng thuộc diện ngoài cải tạo vì ba má tôi già yếu, tôi có ở bầu 5 tháng. Nhưng đứa nhỏ khi sinh ra cũng quặt quẹo ốm rồi chết. Nhà tôi khi ấy một tháng 3 cái tang. Ba má chồng tôi và đứa nhỏ. Ba má ruột tôi thì bỏ rơi tôi khi biết tôi tật nguyền. Tôi lấy người lính cộng hoà thường ghé tiệm phở ba má nuôi tôi ăn nên quen. Khi ba má nuôi tôi mất, ảnh thương mang tôi về làm vợ. Cuộc nội chiến kết thúc với tôi bằng những mất mát máu thịt. Người đàn bà ngước đôi mắt ráo hoảnh nhìn thám tử Huy. Có điều gì đó như ánh lửa muốn thiêu đốt Mr Huy.

– Nhưng, bà có manh mối chi không? thưa bà? Về em gái bà?
– Ông điên à? Cuộc chiến chấm dứt 40 năm rồi, em gái của chồng tôi bị bắt di khi mới chưa tới 1 tuổi. Làm sao tôi có manh mối được chứ? Ông nghĩ tôi đùa ông chăng?
Đôi mắt của người phụ nữ đỏ ngầu. Bà hết sức giận giữ và gần như la lớn. Chiếc bàn nơi họ ngồi rung lên bần bật sau mỗi chữ nhả ra từ người đàn bà nóng nảy.

tham tu tim nguoi than
Mr Huy sững sờ không biết nói gì.

Người đàn bà tiếp tục:
“Nhưng tôi đã thấy nó. Trong giấc mơ, cả chồng tôi, ba má chồng tôi nữa. Chúng tôi nói chuyện cùng nhau. Em gái chồng tôi đã hơn 40 tuổi nhưng rất đẹp. Nó vẫn để mái tóc dài và đen thẳm. Đôi mắt hơi nâu giống chồng tôi. Nó bảo chắc chắn sẽ về.

Mr Huy tiếp tục lặng người. Một làn sóng điện từ dường như đang rần rật bên trong ông. Câu chuyện nửa tỉnh nửa mê của người đàn bà ở quán cà phê khiến ông chết lặng nhưng không hề giận dữ vì những phản ứng bất thường của bà ta.

Quán vắng khách. Cơn mưa ập tới như trút nước. Hôm nay tình cờ là ngày 29/4 sau 40 năm nội chiến. “Có điều gì rất liên quan đã dẫn mình tới đây” – Mr Huy thầm nghĩ. Anh cảm thấy bình tĩnh hơn và ngồi im nghe người phụ nữ nói chuyện.

– “Trong giấc mơ, chồng tôi cứ dặn hoài phải tìm em gái về. Nó còn quá nhỏ bé và đã xa gia đình đã lâu. Hẳn nó nhớ nhà ba má nó lắm. Hẳn nơi đất khách quê người nó bơ vơ lắm. Cuộc chiến tranh kết thúc rồi, em hãy đưa nó về nhà với ba má, với anh!” – người đàn bà tiếp tục.

Bất chợt, một phụ nữ đội dù từ bên ngoài chạy vào quán. Bà ta đứng chết trân nhìn Mr Huy và bà chủ quán.
Bà ta hỏi: “Anh là ai?”
– Tôi là thám tử. Mr Huy trả lời.
– Thám tử? Tai sao anh ở đây? anh làm gì bác gái tôi đấy?
– Không, tôi được bà đây gọi tới để điều tra vụ mất tích của em gái. Chúng tôi đang nói chuyện và…
– Tôi hiểu rồi. Người phụ nữ ngắt ngang lời Huy. Rồi bà ta quay sang bà chủ quán bảo: “Bác lên lầu nghỉ ngơi đi. Để cháu nói chuyện tiếp nhé. Mưa quá sợ mấy con vẹt trên gác sợ đó bác.
– Ừ, chết thật bác quên! Người đàn bà chủ quán lật đật quên chào Mr Huy vội vã khập khiễng đi lên gác. Cuộc nói chuyện đột ngột kết thúc.

Đợi người bác lên lầu, người cháu ngồi xuống, nhã nhặn nói với Mr Huy: “Xin lỗi anh, bác tôi bị ám ảnh cuộc chiến tranh vì cả gia đình đều mất sau đó. Người em chồng mất là có thật nhưng tung tích thì bặt vô âm tín. Chúng tôi đã liên lạc nhiều lần qua các Hội tìm trẻ babylift nhưng vô vọng. Chỉ có bác gái hay bị ám ảnh… Rất xin lỗi vì đã khiến anh mất thời gian trong buổi chiều mưa thế này. Rất xin lỗi anh.”
– Bà ấy vẫn thường bị thế ah thưa cô?
– Vâng, đôi khi bác ấy gọi cả công an đến để xin tìm cháu gái. Ở đây ai cũng biết bệnh tình bác ấy. Không hiểu sao bác ấy có số của anh. Anh lại là một thám tử. Thật kỳ lạ.
Mr Huy mỉm cười. Anh nói người phụ nữ kia không cần áy náy. Có thể là một cái duyên.

****
Dường như là một cái duyên kỳ lạ nhưng đã mang đến cho Huy nhiều cảm xúc trong những ngày cờ hoa lộng lẫy này.

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T