Mở két nhỏ dưới bàn làm việc, tôi không muốn tập hồ sơ này rơi vào tay người khác. Két lớn giấu sau tủ hồ sơ là két công việc, còn két nhỏ này là nơi tôi cất giữ những kỉ vật, nhưng món đồ tôi không muốn gia đình nhất là vợ tôi biết được. Bên trong két có vài tập hồ sơ sổ sách nhỏ, chủ yếu là “sổ quỹ đen” ghi chép mấy món tiền bạc ngày trước tôi lén cho các con trai, vợ tôi vốn kỹ tính với con mà chúng nó lại hay tiêu pha ăn chơi, nhất là thằng Trung nên tôi hay lén cho tiền chúng.

Cất tập hồ sơ vào tôi chợt thấy hộp sắt nhỏ trong góc, đây là hộp đồ dành riêng cho đứa con gái tôi chưa một lần gặp mặt. Trong này có một bức ảnh cũ của Hiền, ảnh cưới của chúng tôi. Rồi những cái vòng vàng, nhẫn ngọc, bông tai, vài món trang sức đắt giá tôi mua khi đi nước ngoài. Tất cả chúng là đồ tôi mua dành tặng con gái tôi – dĩ nhiên chỉ khi tôi sống được đến lúc gặp con.

Tôi từng nhờ ông Huy – chủ Văn phòng thám tử Sài Gòn T&T tìm kiếm nhưng rất khó. Chúng tôi chia tay Hiền liền bỏ vào Đồng Nai, vài năm sau bố mẹ cô ấy cũng vào theo, họ hàng không ai biết địa chỉ cụ thể. Có đợt suốt 3 – 4 tháng liền các thám tử gần như lục tung cả đất Đồng Nai lên nhưng không tìm nổi Hiền cũng như người nào có thể là chú cô ấy. Tung tích con gái tôi cũng mờ mịt. Tôi định bụng vài năm sau Trung và hai con trai tôi cưới hỏi xong xuôi tôi sẽ chia tài sản cho chúng nó rồi nói thẳng với vợ tôi – Vân rằng tôi muốn tìm con gái. Khi ấy hy vọng đăng tìm kiếm trực tiếp trên truyền hình thì Hiền và con tôi có thể nhận ra.

Gần ngày Trung dẫn Ánh về ra mắt, các thám tử T&T gửi lại kết quả điều tra cho tôi, lần này hơi tốn thời gian hơn trước bởi họ phải huy động nhân lực điều tra trong Nam. Đúng là gia đình Ánh chỉ có mẹ và cô bé cùng sống, nhưng đến năm ánh 22 tuổi mẹ cô lại để con gái một mình ở lại Huế rồi bản thân đến sống ở Bình Dương chăm sóc bố mẹ già ốm yếu. Nếu là thế thật thì khổ thân cho cô bé này quá, một mình tự bươn chải cuộc sống không ai chăm sóc lo lắng. Về lý do cô bé ra Hà Nội thì là do cô bé muốn tìm về họ hàng cũ nhưng không rõ cụ thể là ai.

Theo đánh giá của hàng xóm, thầy cô Ánh là một cô gái chăm chỉ, ngoan ngoãn, dù lớn lên không có bố bên cạnh nhưng cô bé càng trở nên nỗ lực tài giỏi, chăm sóc bảo vệ mẹ hơn. Mới chỉ đọc qua như vậy thôi cũng đủ làm tôi ưng ý hài lòng về cô gái này. Một cô bé nghị lực hiếu thảo thế này mới xứng đáng làm con dâu của tôi. Chuyện vợ tôi nghi ngờ về cô bé này xem ra không còn cần thiết nữa, tôi phải đưa cho vợ tôi thông tin của thám tử T&T để cô ấy bớt ác cảm ngăn cấm hai đứa nữa

Còn tiếp…