Chiến tranh đã qua đi nhưng những đau thương mất mát vẫn còn đó. Những người may mắn trở về vẫn đau đáu trong tim hình bóng đồng đội, còn những người mẹ, người cha, người vợ người con vẫn còn đó nỗi nhớ mong ngày tìm được hài cốt người thân.

Bộ hồ sơ X đóng lại sau hơn 1 năm điều tra, đây là hồ sơ có thời gian xử lý lâu nhất từ trước tới giờ của Văn phòng thám tử T&T và cũng là hồ sơ tìm kiếm đặc biệt nhất: tìm một liệt sĩ đã hy sinh cách đây 50 năm.

Hơn một năm trước vào những ngày cuối tháng 4, trong không khí cả nước tri ân kỷ niệm ngày 30-4, 1-5 giải phóng miền nam thống nhất đất nước. Cửa Văn phòng thám tử T&T bật mở, một bác trai tuổi chừng 70 trên người mặc bộ quân phục quân đội nhân dân, ngực áo đeo huy chương kháng chiến, tay chống gậy bác chầm chậm bước vào. Hơi sững người trước vị khách hàng đặc biệt này, các thám tử T&T tạm dừng mọi công việc đang làm, mắt vẫn dõi theo bước chân vị cựu chiến binh.

Bác đặt một bộ hồ sơ trên mặt bàn rồi hỏi “Ở đây các anh chuyên tìm người mất tích đúng không?”. Thám tử Quân trả lời “Dạ vâng bác cần tìm ai ạ?”. Tay bác miết nhẹ bộ hồ sơ chậm rãi nói “Tôi không tìm người sống, tôi tìm người chết. Cậu tìm giúp tôi được không?”. Một khoảng lặng trôi qua, bác cựu binh bắt đầu kể.

Bác tên Khánh, năm nay đã 71 tuổi, bác đi bộ đội từ năm 18 tuổi trải qua bao chiến trường bác trở về khi đất nước hòa bình với … một bên chân. Nhưng với bác như thế vẫn là may mắn bởi những người đồng chí của bác có những người mãi ra đi không thể trở về. Gia đình bác Khánh có 3 người anh em: anh cả tên Thanh cũng đi bộ đội nhưng ở bên quân y, anh hai tên Thành không may hy sinh trên chiến trường. Và hôm nay bác tới đây cũng để tìm và đưa người anh yêu quý về với quê hương đất tổ sau hơn 50 năm xa cách.

Bác chậm rãi nói, tay vẫn run run khi kể về người anh hai “Năm ấy cả ba anh em bác đều nhập ngũ, giấy báo tử gửi về mẹ bác sợ hai bác ở chiến trường biết được sẽ đau lòng ảnh hưởng tới sức chiến đấu của toàn đội nên giấu tiệt, mãi một năm sau hai bác được nghỉ phép về nhà mới hay tin. Chắc nhờ anh hai sống khôn thác thiêng phù hộ, mấy lần bác và anh cả gặp đợt bom càn đều may mắn thoát chết. Hậu chiến tranh còn mang được cái thân vẹn toàn về phụng dưỡng mẹ cha. Từ ấy đến nay cả gia đình tìm kiếm nhiều lần đi vào mọi mặt trận ở chiến trường miền nam, đi qua không biết bao nhiều nghĩa trang nhưng vẫn bặt vô âm tín tin anh. Cha mẹ già ở nhà tuổi cao sức yếu nhưng vẫn luôn miệng bảo không tìm được anh, ông bà không nhắm mắt xuôi tay được”.

Nói đoạn đến đây cả văn phòng im lặng, nỗi đau này chẳng một từ ngữ nào tả xiết. Bỗng bác Khánh nắm tay Quân “Tôi nhờ cậu, nhờ tất cả các cậu. Cả gia đình tôi đã tìm kiếm hơn 50 năm nay rồi. Giá nào cũng mong các cậu giúp tôi với”

Còn tiếp….